Bài học từ chữ “nhân”

Cập nhật: 02-03-2012 | 00:00:00
Trên mảnh đất vườn cây ăn trái năm xưa của bà, giờ chỉ còn sót lại một cây điều sát mép hàng rào, dường như mọi người đã quên hương vị quả của nó trong bữa ăn như đời sống hàng ngày của bà tôi. Sáng nay, tôi dạo quanh ngoài vườn và thấy ngổn ngang trên đất mấy trái điều chín vàng, lại thấy nó lạ vì lâu rồi không chăm sóc cây.Quên làm sao được khi bà còn sống, ra vào mái nhà tranh, vui vầy sáng chiều chăm chút cho đàn gà và hái trái để bán có tiền dành dụm. Mùa điều về, bà thường ăn cơm với điều, mạnh khỏe cuốc xới cỏ cây. Con cháu cả chục đứa, bà thương mà hôn lên má mỗi lần khóc nhè. Đất nước thoáng chút mười mấy, hai mươi năm phát triển, đổi thay bộ mặt rõ rệt. Các cháu của bà giờ đã có gia đình nhỏ và xây tổ ấm trên mảnh đất gò này nên hình ảnh vườn cây ngày ấy lùi xa vào quá khứ tuổi thơ. Cuộc sống bận rộn đôi khi chỉ cần 30 phút để viếng mộ bà cũng không thực hiện được, còn bàn thờ bà, con cháu đứa nào nhớ thì đến thắp hương... Chim có tổ - người có tông, an cư trên đất vườn của bà, tôi luôn thầm nhớ ơn bà. Nhớ bà - nhớ một hình dáng cụ già lam lũ cùng ba mẹ để nuôi chúng tôi khôn lớn. Ăn quả nhớ kẻ trồng cây - nhớ nguồn nhớ cội là cách làm người đó như là một bài học tình người để con cháu noi theo. Tình người trong chữ “nhân” là điều rất cần trong nhịp sống công nghiệp cho thế hệ sau này. Nếu bà còn sống thì mấy đứa cháu giờ có thể cho bà những món ăn ngon hơn nhưng “tử” là quy luật của con người... Sáng nay, tôi hái vài trái điều chín để cùng con tôi thắp hương cúng bà.T.MINH
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter