Bạn mới, sách cũ…

Cập nhật: 06-10-2012 | 00:00:00
Cuối tuần rảnh rỗi, mình thường hay “xốc lại” tủ sách để kiểm tra xem có quyển nào… quên chưa đọc. Là vì thỉnh thoảng, bạn bè cũ gửi sách tặng. Người thì tặng không, rất vô tư. Người thì nhắn thêm: “Bạn bình cho mình bài ngăn ngắn nhé!”. Sách nhờ thế mà nhiều dần lên. Có một quyển sách làm nhớ lại một thời… sách vở! Hồi đó, hội của bọn mình mới ra trường. Nghèo, vô tư và cả vô lo! Bởi có biết gì đâu mà lo ngoài ngày hai buổi đi làm, tối í ới gọi nhau dạo phố, uống cà phê. Cuộc sống quả là tươi đẹp! Nhóm bạn mình cứ đông dần lên. Bạn của bạn rồi bạn của bạn bạn! Ai cũng rảnh rang, son rỗi nên thường rủ nhau chiều cuối tuần đi chơi loanh quanh. Nhóm mình có cái lệ tặng nhau sách hoặc cho nhau mượn đọc. Vui một điều, ban đầu ai cũng cố gắng đi nhà sách tìm mua sách mới để tặng cho oai! Sau vài lần thấy giá sách không hề rẻ chút nào với sinh viên mới ra trường. Thế là một, hai rồi ba người rủ nhau đi chợ sách cũ. Sách vẫn hay nhưng giá rẻ hơn nhiều. Và cái lệ “bạn mới tặng sách cũ” cũng có trong nhóm bạn từ đó khi một ai muốn nhập nhóm! Tặng sách, vài câu bâng quơ viết trong cái thiệp. Trao sách, ánh mắt đậu lại hơi lâu một chút nơi ánh mắt người kia. “Đôi khi trong quyển sách có vé coi phim nữa mày ạ mà tao quên mất không mở sách ra coi kỹ hơn, đến khi thấy thì… hết chiếu phim lâu rồi”! Đó là những câu mà chúng tôi, những cô gái của nhóm hôm sau “tỉ tê bật mí” cùng nhau. Nhưng rồi, tất cả cũng chỉ dừng lại ở những câu bâng quơ đó, ở những ánh nhìn có đuôi đó rồi thôi. Sau một thời gian, ai nấy rủ nhau… lên xe bông. Hành trang mang theo có mớ sách cũ, mới (khi đó thì tất cả đều cũ) được bạn bè trao tặng trong một ngày nào đó, một dịp sinh nhật nào đó. “Luôn luôn mang theo một quyển sách bạn nhé, khi đi đâu đó, khi hẹn hò ai. Bởi, nếu người ta trễ hẹn, mình lấy sách ra đọc cho quên thời gian chờ đợi”. Hồi đó chưa có iPad, mạng meo như bây giờ. Từ quyển sách cũ rơi ra lời nhắn gửi. Và bỗng mỉm cười nhớ về thời tuổi trẻ vô tư… Có một chuyện làm sai mà người ta ít áy náy hơn hết là khi mượn sách quên trả hay “cầm nhầm” sách người khác! Thế nên tủ sách cứ đầy lại vơi. Vơi rồi lại đầy nhờ bạn bè trao tặng hay “cầm lòng không đậu” trước một quyển sách hay, phải mua bằng được. Cứ thế mà vui với bạn, với sách. Và như thế “cái thời để nhớ” này sẽ còn dài mãi cùng năm tháng… HƯƠNG CẦN
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter