Biển yên lặng

Cập nhật: 05-01-2013 | 00:00:00
Cuối cùng thì cũng ghé lên bậc thềm của nơi trú chân mới. Nó im lìm trong vạt khói lam chiều đang mỏng mảnh theo chiều gió. Khu nhà trọ vắng tênh. Hình như mọi người đã về quê cả rồi. Chậm rãi mở phòng như để ngẫm thêm về sự ra đi của mình, Miên bật công tắc nhưng nguồn điện lúc này không đủ cho nê-ông bật sáng. Phòng tối om. Lòng Miên đông cứng lại. Bây giờ Miên mới thấm thía sự thiếu vắng. Bật tung cửa sổ, trăng chếch bên song quét lên một màu xám nhạt. Trăng không xanh, có phải tại trời giông? Ừ, hôm nay trăng thiếu - trăng thiếu mà. Đêm. Dài hơn bao giờ hết. Miên không biết rằng, ngoài kia, mưa đã cuộn vầng mây nên trăng không còn xám nữa. Ngày thứ nhất của Miên trôi qua bằng cách đưa mình lang thang trên những con phố. Ngày thứ hai, mây xám xịt kéo về, mưa vội vàng như trút đi tất cả sự nặng nhọc mà bấy lâu nay trời gánh chịu, để Miên thấy khao khát vô biên một tiếng cười dù của ai cũng được. Mưa bạt vào phòng tạo cho Miên có cảm giác rát buốt. Mọi điều trong Miên chao đảo. Ước gì, lúc này được ở bên mẹ để không phải lo toan những điều khi bắt đầu một cuộc sống mới trong tâm trạng chông chênh. Giông ồn ã kéo Miên đối diện với chính mình. Cô lấy giá vẽ, phác lên một bầu trời mưa xám xịt và giữa khoảng tối ấy có mảnh trăng thiếu được sáng lên bởi một ánh nến màu hồng, để rồi Miên buông bút như vừa vắt kiệt mình cho bức vẽ. Nhưng Miên biết đó là điều mình mong muốn mà thôi. Chứ ngoài kia, những đám mây ấy không đủ rộng lượng dành cho một mảnh trăng dù chỉ là chốc lát. “Giá như bây giờ mình đang ở căn phòng cũ. Nếu mọi điều không thay đổi thì sẽ cùng Hoàng ra biển vẽ. Miên sẽ vẽ biển trong lúc mưa, có con sóng trắng xóa mải miết vỗ bờ, có tia sáng của mặt trời rạng rỡ xua đi màu xám xịt của mưa. Khi đó, mưa sẽ trở thành những giọt ngọc lung linh như thoáng mây giữa hạ. Và, một điều chắc chắn: mình sẽ rất hạnh phúc. Để sẽ không có bức tranh này - một bức tranh được vẽ trong nỗi thiếu vắng...”. Lặng lẽ, Miên lại căng mình ra phố. Phố cũng vắng tênh đến chùng lòng. Rồi Miên chao đi khi thấy Hoàng rạng rỡ bên Linh trên bậc thềm thư viện. Hình như họ trú mưa. Bây giờ, điều dự cảm trong Miên đã thành sự thật. Miên ra đi và tin sẽ có một ngày Hoàng bảo rằng: “Anh đã sai!”. Nhưng đó chỉ là suy nghĩ của Miên. Có thể gọi đây là sự phản bội không? Với Hoàng, Miên biết Hoàng tin chắc là không phải. Lẽ nào, lỗi tại Miên? Một lần, anh hẹn Miên về biển nhưng Miên lỗi hẹn vì bức vẽ của cuộc dã ngoại cùng trại sáng tác ở miền cao nguyên đang dở dang. Anh giận dỗi buông lời: Giá mà thời gian của em dành cho anh như những bức vẽ. Em hết mình với nó nên tranh của em rất có hồn. Còn với anh thì em hờ hững, em đo từng khoảnh khắc. Nó đang cạn khô, em biết không?”. Miên ngỡ ngàng. Lời trách móc của Hoàng giăng trong lòng Miên nỗi buồn đơn độc khiến cô càng lao vào niềm đam mê không gì dập tắt nỗi: Vẽ. Dù là phải vẽ trong khắc khoải. Những nỗi niềm Miên vẽ trong khắc khoải thì sâu lắng hơn, khao khát hơn! Chiều cuối thu, cũng là ngày sinh nhật Hoàng. Miên đến với bức tranh đề tặng anh bằng niềm hạnh phúc tràn trề. Nhưng Miên đã chững lại khi sau cánh cửa bật lên tiếng cười nhẹ nhàng rất quen. Miên cố nhớ. “Linh! Cô gái đã yêu anh suốt thời sinh viên và bây giờ?”. Miên lặng lẽ. Có một điều Miên quay đi mà không biết: trong căn phòng ấy, những nhành lưu ly của cô được thay thế bằng những đóa hồng rực rỡ. Mà dẫu sao, những cánh hoa tím đến nao lòng ấy vẫn còn được đặt ở cuối giá sách. Chẳng biết trong hai người, ai đã tạo nên bối cảnh đó. Nếu là Miên thì chắc rằng nó sẽ rất có hồn! …Rồi Miên đã ra đi, không muốn ai đưa tiễn. Chỉ có những con sóng bạc trong chiều cứ êm đềm làm cho lòng người đi thêm se sắt. Miên chua chát cho tình yêu cùa mình dành cho Hoàng: “Thôi hãy gói những kỷ niệm ấy lại. Gói thật kỹ và đừng bao giờ mở ra!”. Vậy là Hoàng đã chọn Linh - một cô giáo, sẽ đem lại cho anh sự tươm tất cần có cho một gia đình và sẽ dành cho anh trọn vẹn tình yêu! Còn Miên, chỉ là một họa sĩ hút mình bên giá vẽ thì không có được những điều Hoàng cần? Miên về biển. Biển vẫn hiền hòa như ngày Miên ra đi. Nhưng biển yên lặng đâu phải không có sóng... Con sóng cứ kéo bờ, tìm mãi một lời yêu thương nhưng bờ vẫn không hiểu. Miên biết mình cô đơn. Nước mắt tràn nhòa khát khao niềm thông cảm. Về đến phòng, đốt nến lên, Miên nghĩ: “Mình sẽ bắt đầu từ một đốm sáng nhỏ”. Đầu phố vẳng câu hát mang chút thảng thốt về điều tưởng như là vĩnh cửu: “Kỷ niệm như rêu, anh níu vào trượt ngã...”. Mình sẽ chẳng bao giờ níu vào mảng rêu ấy. Và, Miên lại kéo giá ra vẽ: giữa những sợi mưa xám xịt đan chéo nhau là vầng dương đang rướn mình. HOÀI HƯƠNG   
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter