Chiếc cân... tình yêu

Cập nhật: 15-12-2012 | 00:00:00
Người ấy đến khi tiếng cười đã vỡ/ khi niềm đau cỏ cháy rát chiều/ người ấy như anh phớt đời và kiêu ngạo/ cái nhếch môi cười phảng phát cỏ hoang (Người ấy..., Lê Thùy Vân).  Người ấy như anh, ngang tàng gió núi/ người ấy như anh/ nhìn em rất điệu... Đây là một bài thơ có cái tứ lạ: so sánh hai chàng trai cho mối tình của người con gái. Ở đây sự trách hờn rất nhẹ nhàng (dường chừng có chút cao ngạo!) nhưng thấm đậm nỗi đau cả phía bị “tình phụ” lẫn “phụ tình” bởi sự so sánh (với ẩn chứa chút tinh quái!) với “người ấy” của cô gái khi tình đầu tan vỡ. Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ (ông còn là nhà báo và cũng là nhà giáo dạy văn Nguyễn Văn Bổn), bình: “Hình ảnh nghệ thuật của bài thơ là một chiếc cân với hai nhân vật trữ tình: “anh” và “người ấy”. Ở hai đầu cân, chiếc cân ấy nghiêng lệch bất thường. Trong quan hệ xã hội, “người ấy” bao giờ cũng là nhân vật thứ ba, chắc chắn không thể thân thiết, có khi là xa lạ. Còn “anh” thì hẳn nhiên phải là người gần gũi, thân yêu trong cái nhìn, trong trái tim của người phụ nữ. Nhưng đó không phải là thứ trật tự không gian của Lê Thùy Vân. Cả trật tự thời gian ở đây cũng bị đảo lộn: “dốc gió/ chiều nay/ em đi cạnh người ấy” và chính lúc này, “anh” mới thật là người thứ ba”. Thế nhưng ở đây ngay cả “anh ấy” nhiều khi cũng thấp thoáng của sự so sánh mà trong tình yêu người ta vì “tự ái” ít ai chấp nhận sự cân đo nhịp đập trái tim với hình dung từ “như” được cô gái nhấn nhá: người ấy như anh, ngang tàng gió núi/ người ấy như anh/ nhìn em rất điệu.../ trong khoảnh khắc nhớ quên/ trong hoang mang của tình yêu vụn vỡ/ em hờ hững quay đi... Dường chừng với “như”, người ta chợt thấy trong cái ánh sáng lóe lên tựa một tia chớp giữa hiện tại và quá khứ, mà trong đó tình yêu luôn ẩn chứa sự phức tạp trong tư tưởng, sự đa đoan trong tình cảm của con người. “Và cũng chính vì thế, bài thơ tạo nên một loại không gian - thời gian kép. Nơi ấy, không gian và thời gian như được lai ghép: nó vừa ở đó, lại vừa ở đây, vừa ở ngày trước lại vừa ở lúc này; nó vừa thực vừa ảo”. Nhà thơ Tần Hoài Dạ Vũ, đã chia sẻ như vậy. Nếu một ngày kia/ anh không buông tay em và nắm tay một người con gái khác/ tình yêu đầu tan nát/ trong khờ dại mênh mang. Những trách thoạt nghe cứ tưởng chừng nhẹ nhàng của thời con gái mới lớn dệt đầy hoa mộng, song tiếp sau đó là những câu thơ vẫn mềm mại nhưng dứt khoát và chắc hẳn đọng lại lắm bâng khuâng ở người con trai “phụ tình”: giờ người ấy đã thành quen/ giờ người ấy đã thành thân thiết/ giờ người ấy đã nắm tay em rất chặt/ giờ người ấy đã đưa bờ vai rất thật/ trong yếu mềm em cần người ấy cạnh bên. Đúng chăng, trong cái ánh chớp của tâm thức không đơn giản ấy (tình yêu nào muôn đời chẳng vậy!), trong cái nghiêng lệch của chiếc cân nghệ thuật kia, bỗng hiện ra những bước chân của thơ: có trách giận gì em không/ dốc gió/ chiều nay/ em đi cạnh người ấy/ anh là cơn gió bay. Quả tình con tim có những lý lẽ riêng và chẳng cần ai cắt nghĩa, cho dẫu khi ấy tình yêu đầu tan nát/ trong khờ dại mênh mang...HỒNG PHÚC
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter