Công lý đã chiến thắng

Cập nhật: 01-07-2014 | 15:00:14

Đây là vụ việc đã được báo Bình Dương nhiều lần có bài viết phản ánh. Bản án dân sự sơ thẩm đã tuyên phần thua kiện thuộc về bị đơn; song, tại phiên xử phúc thẩm mới đây, TAND tỉnh Bình Dương đã tuyên bị đơn thắng kiện. Chứng cứ duy nhất do bị đơn cung cấp đã được Hội đồng xét xử phúc thẩm chấp nhận.

 

Căn nhà nay đã thuộc sở hữu của bà L. Ảnh: N.QUANG

 

Cảnh giác khi vay vốn “tín dụng đen”

Theo bà L. ở phường An Thạnh, TX.Thuận An, trình bày: Vào tháng 12-2009, do thiếu vốn làm ăn nên bà có liên hệ với bà C. ngụ cùng địa phương để vay tiền. Theo yêu cầu của bà C. để được vay 300 triệu đồng thì bà phải ký Hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất (HĐ CNQSDĐ) để làm tin thì bà C. mới đồng ý cho vay. Vì cần tiền gấp nên vợ chồng bà đã đến Văn phòng công chứng ký HĐ CNQSDĐ cho bà C. Tuy nhiên, khi nhận tiền thì bà chỉ nhận được có 250 triệu đồng. Số tiền còn lại, bà C. nói phải trừ 30 triệu đồng tiền môi giới và 20 triệu đồng là tiền lãi của tháng thứ nhất (lãi suất 6%/tháng!). Giữa bà và bà C. có thỏa thuận, khi nào bà có tiền trả thì sẽ ra Văn phòng công chứng để hủy HĐ CNQSDĐ và thực tế bà cũng chưa giao đất cho bà C.

Luật sư Trần Như Lực, đoàn Luật sư TP.HCM:

Cần cảnh giác khi tham gia giao dịch “tín dụng đen”

Qua vụ việc trên cho thấy, trường hợp của bà L. còn may mắn khi có băng ghi âm để làm chứng cứ. Nếu không có băng ghi âm thì chắc chắn bà L. sẽ là người thua kiện và đương nhiên căn nhà của bà sẽ thuộc bà C. Do đó, mọi người dân khi giao dịch vay mượn, nhất là vay mượn “tín dụng đen” cần phải hết sức cảnh giác để tránh những trường hợp đáng tiếc xảy ra.

Do việc làm ăn gặp khó khăn cộng với lãi suất cho vay quá cao nên bà không có khả năng trả tiền cho bà C. Do đó, bà C. đã làm đơn khởi kiện yêu cầu bà phải giao đất. Lúc này, bà mới tá hỏa khi biết rằng khu đất của mình hiện đã được bà C. đứng tên. Tại phiên tòa dân sự sơ thẩm, HĐXX đã chấp nhận toàn bộ yêu cầu khởi kiện của bà C. và buộc bà phải giao QSDĐ và căn nhà cho bà C. Không đồng ý với bản án này, bà đã làm đơn kháng cáo. Bà L. cho rằng, việc bà ký HĐ CNQSDĐ cho bà C. chỉ là hình thức để được bà C. cho vay tiền chứ thực chất không phải là ý chí của bà. Bà L. cung cấp cho tòa án một đĩa CD ghi lại những đoạn hội thoại giữa bà và bà C. liên quan đến việc thỏa thuận trả nợ đối với số tiền đã vay. Tuy nhiên, tại phiên tòa sơ thẩm chứng cứ này đã không được làm rõ. Trong đơn kháng cáo, bà L. có yêu cầu giám định nội dung băng ghi âm các cuộc nói chuyện giữa bà và bà C.

 

 

 

Bản án phúc thẩm của TAND tỉnh Bình Dương đã tuyên bà L. thắng kiện Ảnh: N.QUANG

 

Băng ghi âm được mở tại phiên tòa phúc thẩm

Tại phiên tòa phúc thẩm vào ngày 8-4 vừa qua, HĐXX đã cho mở các đĩa CD do bà L. cung cấp để những người tham dự phiên tòa cùng nghe. Trong các đĩa CD này đều có nội dung trao đổi giữa người vay tiền và người cho vay tiền. Người cho vay tiền (bà C.) xác định ngày 13-1-2010 có cho vay số tiền 300 triệu đồng với lãi suất 6%/ tháng nhưng đến thời điểm ghi âm thì người vay tiền (bà L.) chưa trả vốn và lãi cho người cho vay, người vay tiền có thế chấp cho người cho vay tiền

 GCN QSDĐ. Bà L. cho rằng giọng nói của người cho vay trong đĩa CD là của bà C., còn giọng nói của người vay tiền trong đĩa CD là của mình.

Bà C. không thừa nhận giọng nói của người cho vay tiền trong đĩa CD là giọng nói của mình. Mặc dù, HĐXX đã giải thích rõ quy định về các nghĩa vụ phải chứng minh của đương sự được quy định tại điều 79 của Bộ luật Tố tụng dân sự nhưng bà C. vẫn kiên quyết từ chối cung cấp giọng nói mẫu để HĐXX trưng cầu giám định theo yêu cầu của bà L. Do vậy, theo quy định của điều luật trên, bà C. phải chịu hậu quả của việc không đưa ra chứng cứ để chứng minh giọng nói trong đĩa CD không phải là giọng nói của mình. Điều đó, có căn cứ khẳng định bản chất sự việc tính đến ngày 13-1-2010, bà C. cho bà L. vay số tiền là 300 triệu đồng. Các bên lập HĐ CNQSDĐ tại Phòng Công chứng số 2 tỉnh Bình Dương là để bảo đảm cho việc vay số tiền trên.

Do đó, theo quy định tại điều 129 của Bộ luật Dân sự năm 2005 thì giao dịch CNQSDĐ giữa bà C. và vợ chồng bà L. là giao dịch giả tạo nên bị vô hiệu. Còn giao dịch vay tài sản giữa bà C. và bà L. là giao dịch có thật và không trái pháp luật nên có hiệu lực pháp luật.

Trên cơ sở đó, HĐXX phúc thẩm đã tuyên hủy HĐ CNQSDĐ giữa bà C. và bà L. Kiến nghị UBND TX.Thuận An thu hồi GCN QSDĐ đã cấp cho bà C. Bà L. phải trả cho bà C. số tiền đã vay cộng với tiền lãi theo quy định.

 

 NHÂN QUANG

 

 

 

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter