Mạch tình vẫn chảy

Cập nhật: 12-01-2013 | 00:00:00
Sau ngày cưới, tình yêu họ càng bền chặt như đôi chim ríu rít chuyền cành, tung tăng líu lo tràn trề nhựa sống. Nhìn họ bao người mơ ước. Sau một ngày bận rộn, Lãm Thúy mong trở về nhà để được ở bên chồng, được tận hưởng những giây phút ngọt ngào hạnh phúc. Vinh yêu thương vợ, lại cần mẫn với công việc, am hiểu chuyên môn nên được bạn bè đồng nghiệp tin yêu. Mối bận lòng của chàng là mẹ già mãi tận quê xa những lúc trái gió trở trời lấy ai chăm lo phụng dưỡng. Một hôm, Vinh bàn với vợ: - Hay là chúng mình đưa mẹ vào sống cùng? - Đúng rồi, em định nói điều này với anh lâu rồi. Có mẹ là tuyệt vời, thêm vui nhà vui cửa mà anh. Lãm Thúy tin rằng với tình yêu cô dành cho chồng, cô và mẹ sẽ có tiếng nói chung. Cô vẫn tin mình sẽ là cô dâu hiền được mẹ chồng yêu quý. - Phòng mẹ sẽ nằm chếch hướng đông để đón ánh nắng ban mai, lại hợp phong thủy với người già… - Em bao giờ cũng nhất, không chê vào đâu được. - Anh chỉ giỏi… nịnh! Người già sống theo nếp quê thường giản dị và tiết kiệm. Hoa trái mọi thứ quanh vườn không phải mua sắm, ngày tết hay giỗ chạp cũng chỉ mấy bông vạn thọ hay bông cúc trong vườn là đủ. Cũng vì chuyện hoa tươi mà mỗi lần nàng dâu mua hoa về là mẹ đều hỏi giá và chép miệng tiếc rẻ rồi thở dài thườn thượt. Không chỉ hoa mà mọi thứ nàng mua sắm mẹ đều gặng hỏi từng thứ. Có lần nhìn cảnh ấy, Vinh cười bảo vợ: - Em chỉ cần nói một nửa so với giá ngoài chợ thì mẹ sẽ vui, phải không nào? Chuyện nhỏ nhưng từng chút từng chút dồn ứ làm nàng dâu mẹ chồng khó chịu, dẫn đến bất hòa, thậm chí tránh mặt nhau. Cuộc sống gia đình nhỏ bắt đầu có những điều bất an. Mà đâu chỉ chuyện hoa tươi, tiền điện nước mỗi tháng lên tới cả triệu, giặt máy tốn xà phòng, quạt máy điều hòa tốn điện, ăn uống thừa mứa đem đổ thùng rác… Điều khó chịu nhất là mỗi sáng bà chứng kiến cảnh con trai bà phải dậy sớm vào bếp nấu nướng, trong khi nàng dâu nằm dài trên chiếc giường nệm êm ái, đợi chồng gọi mới chịu dậy. Hồi ngoài quê, bà Vò vốn hay lam hay làm, vào thành phố bà chẳng chịu yên. Việc gì bà cũng muốn tham gia. Lãm Thúy chẳng thích thú việc mẹ chồng nhúng tay vào công việc, chỉ thêm bận bịu chứ ích gì. Rửa chén bát bà không dùng nước rửa, túi ni-lông đựng đồ bà tích cóp để bán ve chai…Tối thứ bảy bực mình chuyện cơ quan, về nhà trong trạng thái không vui, Lãm Thúy giải tỏa ức chế bằng việc ném tất cả túi ni-lông vào thùng rác, cô rửa lại chồng chén bát mẹ vừa rửa, chùi cọ nhà bếp… Mọi chuyện cô làm cứ như tát vào mặt mẹ. Hình như đã vượt đỉnh điểm của sự tức giận, bà Vò bước vào phòng đóng sầm cửa lại rồi gào to: - Trời ơi là trời! Nó chê tui quê mùa, dốt nát, dơ dáy trời ơi hỡi trời… Vinh cuống lên. Tối hôm đó, anh cứ trăn trở bần thần với bao nhiêu muộn phiền âu lo! Lãm Thúy nằm bên cố làm nũng, nhưng Vinh chẳng thèm để ý. Cô điên tiết: - Em sai chỗ nào? - Em đã quá quắt, người già lòng tự trọng cao lắm, biết không? Và, từ hôm đó, bà Vò dậy sớm nấu bữa sáng thay cho cậu con trai. Vinh đã quen với mọi thứ mẹ nấu từ nhỏ nên ngon miệng hơn mỗi sáng, bà Vò nhìn con ăn ngon lành rồi liếc nhìn nàng dâu như trách móc. Còn Lãm Thúy thì lại nghĩ: “Chồng đang hùa với mẹ bắt nạt mình” nên bỏ bữa không chịu ăn sáng. Ngay tối hôm ấy, trước khi đi ngủ lần đầu tiên Lãm Thúy bị Vinh to tiếng: - Cô chê mẹ tôi nấu ăn dơ nên bỏ bữa sáng ở nhà có đúng không? Lãm Thúy đầm đìa nước mắt ấm ức, nhưng chồng vẫn lạnh nhạt quay lưng: - Nếu cô còn… chút tình thì hãy ăn sáng ở nhà cho tôi nhờ. Dù không hợp khẩu vị nhưng sáng sáng Lãm Thúy cũng miễn cưỡng ngồi vào bàn. Một hôm đang ngồi ăn Lãm Thúy chợt thấy buồn nôn, dù đã cố kìm nhưng bất lực, cô quăng bát chạy ào vào toilet nôn thốc nôn tháo. Chưa kịp hoàn hồn cô đã nghe tiếng mẹ oán trách bằng những từ ngữ cay nghiệt theo thổ âm của mẹ, còn chồng thì đứng ngay trước cửa nhìn cô tức giận. Cô há hốc mồm ngạc nhiên nhưng chẳng thanh minh được gì! Buổi sáng, Lãm Thúy gặp chị Tuyết Hoa và cô văn thư ở cổng hãng phim, họ nhìn cô chăm chú rồi nhoẻn miệng cười: - Coi bộ cô họa sĩ ốm nghén rồi, đi kiểm tra thử coi? - Đúng thế chị ơi, nhìn chị Lãm Thúy khác lắm. Hóa ra là thế, Lãm Thúy biết tại sao sáng hôm ấy mình buồn nôn. Kiểm tra ở bệnh viện cho kết quả Lãm Thúy có bầu. Niềm vui được làm mẹ - thiên chức cao đẹp của người phụ nữ pha trộn chút buồn hờn trách - tại sao chồng và mẹ lại không nghĩ tới chuyện này? Vừa ra tới cổng bệnh viện, cô thấy chồng đang loay hoay gửi xe. Mới xa nhau có một tuần mà sao trông Vinh tiều tụy thế? Nhìn bộ dạng chồng khiến cô xót xa. Cô gọi anh nhưng đáp lại là cái nhìn dửng dưng xa lạ, ánh mắt anh hàm chứa nỗi oán ghét như mũi kim nhói buốt đâm vào tim cô… Tối hôm ấy Lãm Thúy lại khóc. Dù thế nào cũng phải tìm anh rồi ba mặt một lời cho rõ chuyện. Vừa đầu giờ sáng, cô đã gõ cửa công ty, chàng vệ sĩ trẻ ngạc nhiên: - Thưa chị, cách đây một tuần mẹ của trưởng phòng bị tai nạn nghiêm trọng phải nằm bệnh viện, trưởng phòng xin nghỉ để chăm sóc mẹ. Chị vừa đi đâu xa về à? - Cám ơn cậu. Nói xong câu cảm ơn, cô quay lưng chạy nhanh ra cổng mà lòng nghe rối bời, mẹ bị tai nạn mà mình chẳng biết gì. Lãm Thúy đến ngay bệnh viện nhưng khi gặp mặt thì mẹ đã nhắm mắt ra đi. Nước mắt cô rơi lả chả… Nhìn khuôn mặt tím tái của mẹ cô như mất hồn, dù thế nào cô cũng có phần lỗi trong tai nạn này. Liên tưởng sự việc, Lãm Thúy biết mẹ bị tai nạn đúng vào hôm vợ chồng cô cãi nhau và Vinh tất bật chạy theo mẹ, còn cô vì giận chồng nên đến nhà bạn ở tạm. Nỗi đau lớn làm Vinh ngã quỵ. Người anh sút hẳn, từ chàng trai khỏe mạnh hoạt bát anh suy sụp tới mức khiến ai nhìn cũng ái ngại. Bạn bè khuyên giải, nhưng Vinh chẳng thiết. Ngày nào cũng tới khuya anh mới về nhà người sặc mùi rượu. Lãm Thúy lo lắng, khổ tâm dằn vặt, bao thứ đè nặng lên cô, chuyện mẹ mất có phần lỗi ở cô nhưng chẳng ai muốn thế. Cô mất mẹ ruột từ nhỏ và cô cũng hiểu chữ hiếu thuận thương quý mẹ chồng. Nếu hôm ấy mình không nôn, nếu hôm ấy mình không to tiếng cãi chồng, nếu mình biết đặt mình vào người mẹ… Bao chữ nếu đặt ra như lấy đi mọi thứ, họ gần bên nhau mà xa cách nghìn trùng. Một đêm gió mùa se lạnh, cơn đau bụng dữ dội khiến Lãm Thúy thét to. Mặc dù tỏ ra không quan tâm đến vợ nhưng hình như Vinh đang chờ đợi phút giây này, anh bồng vợ chạy vội xuống cầu thang, chặn taxi và đưa cô vào xe, rồi trìu mến nắm chặt tay vợ như sẻ chia cơn đau, cầm khăn lau nhẹ lên trán cô nóng hổi. Tới cổng bệnh viện, Vinh lại bồng vợ chạy lên khoa sản với bước chân loạng choạng như của người say. Vinh vịn cánh cửa đưa ánh mắt ấm áp nhìn vợ khi được chuyển vào phòng sinh. Lãm Thúy cố nhịn cơn đau mỉm cười… Chỉ hơn một tiếng sau Lãm Thúy sinh một cậu bé kháu khỉnh, mọi người chúc mừng còn anh nhẹ nhàng nhìn cô và rưng rưng nước mắt. Ngày ra viện, anh đặt mẹ con cô vào chiếc giường ấm cúng quen thuộc, cô ngước mắt nhìn chồng trìu mến, nhưng sao thế kia anh đang ngã quỵ xuống sàn nhà… Lục trong túi áo chồng, Lãm Thúy tìm thấy kết quả xét nghiệm xác định Vinh bị ung thư xương giai đoạn cuối. Tai họa ghê gớm ập xuống chồng cô mà cô chẳng hề hay biết, cô còn nghi ngờ buộc tội, còn xa lánh đóng kịch, lên án chồng xấu xa ngoại tình và bao điều tệ hại khác. Cô bật khóc nức nở! Nỗi đau xé ruột xé gan Lãm Thúy khi tiếng rên mỗi đêm cô nghe là thật. Anh đã biết mọi thứ và chuẩn bị cho chuyến đi xa. Dù còn tháng ở cử nhưng Lãm Thúy không thể ngồi yên trong nhà, cô ẵm con trai tới lui bệnh viện, lòng nhủ thầm với con: “Tới với cha con ạ, cha sẽ không còn ở lâu với mẹ con mình nữa đâu…”. Lãm Thúy vào tới giường nhưng anh vẫn hôn mê, nàng đặt con cạnh bên anh rồi gọi khẽ: - Con đang hỏi cha đau chỗ nào? Con đang truyền hơi ấm cho anh đây! Vinh như ngọn đèn sắp tắt vụt sáng, anh khó nhọc mở mắt nhìn vợ và đứa con yêu chưa kịp đặt tên. Thằng bé như hiểu được tình cha, rúc vào lòng cha, từng ngón tay nhỏ xíu hồng hồng ngọ nguậy mân mê trên gương mặt cha. Nhìn cảnh ấy, Lãm Thúy lại ràn rụa nước mắt rồi òa khóc tức tưởi!LÊ QUANG KẾT
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter