Miên man miền nhớ...

Cập nhật: 15-09-2012 | 00:00:00
Sau cơn mưa, chiều lang thang trên những con đường xứ lạ, bất giác ta dừng lại nhìn ngắm một cái gì đó quen thuộc trong ký ức, lòng quặn thắt những nỗi niềm... nhớ nhà, nhớ những người thân yêu, nhớ một gương mặt quen thuộc, một quán cà phê, những con đường nhỏ và còn những miền nhớ chưa kịp đặt tên. Se sắt lòng, nuốt nước mắt cho cuộc mưu sinh, cho những lo toan... Thế đâu có nghĩa là mình sẽ không có quyền có những giây phút  như chiều nay. Những ánh mắt nụ cười của người thân sao mãi hiện diện, cố gắng xua tan để có thể vững tin mạnh bước hơn trên những nẻo đường phía trước hãy còn rất đỗi dài và xa bởi ta đâu thể dừng lại, lặng thinh cho ngày đang tới.Con đường hôm nay đi làm có thêm một cơn mưa, nó cũng không có gì khác những cơn mưa trước đó, nhưng có lẽ cái lạnh thấm da của cơn mưa rào cộng với nỗi cô đơn, bỗng nhiên cảm thấy có chút gì đó trong lòng mình đang nghèn nghẹn, cay cay nơi khóe mắt. Cố không bật thành tiếng khóc bởi những giọt nước mắt sẽ làm mình tan chảy ra sau cái vỏ ốc và liệu rằng mình có còn đủ sức để đi hết một con đường... Thế nhưng có ai hỏi rằng: “Có nhớ nhà không?”, lập tức sẽ nhận được sự chối từ rất kiên quyết: “Quen rồi”. Bởi biết rằng nếu thừa nhận nỗi nhớ nhà thì nó sẽ làm mình trở nên yếu đuối vô cùng, mà con đường dài đằng đẵng phía trước thì biết phải làm sao. Đôi khi bất chợt muốn khóc sau một ngày dài mệt mỏi. Nhưng lập tức tự trấn an mình xua đuổi cái ý định đó, bởi không phải ai cũng có quyền lựa chọn những điều thuộc về cơ duyên. Và lại cố hạn chế ít nhất những giọt nước mắt có thể để đổi lấy sự an tâm cho những người thân.Giận hờn vu vơ một người bạn với những chuyện không đâu vẫn không thể kìm nén nỗi lòng mình... và buồn rất lâu với những lời giản đơn của ai đó. Có những nỗi nhớ ta luôn dặn lòng ngàn lần không nên như thế nhưng rồi ta lại gom về bằng những hình ảnh hữu hình cụ thể hơn. Có những kỷ niệm không khuất lấp theo thời gian đâu mà nó đứng đợi dòng nhớ ùa về, ngập lòng. Phải chăng những cảm giác đã ám ảnh trong tim bằng nỗi đau thì nỗi nhớ sẽ càng dặt dìu hơn. Nhưng thời gian nào có quay ngược bao giờ... Buồn quá mon men những trang tạp văn của Nguyễn Nhật Ánh để tìm một chút gì thân quen của quê mình lại thấy nhớ lắm tuổi thơ bay với những tháng ngày sống hết mình với những trò bắt dế, tìm tổ chim, tắm sông, bẻ mía trộm...Thì thôi, nỗi nhớ chiều nay nhắc ta về những gì đã qua, nhắc ta mỉm cười để đón nhận những ngày sắp đến. Cuộc sống không thể vẽ nên bằng những nỗi buồn bởi mình vẫn còn con đường hy vọng, tương lai ở phía trước. Và nỗi nhớ, để ta không đánh mất mình, nhận chân những gì là của mình và để kỷ niệm vẫn nằm lại đó, vẹn tròn trong tim.                        TIỂU MY
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter