SÁNG TÁC

Ba mẹ là quê hương...

Cập nhật ngày: 30/06/2012 09:16:19

Ba sẽ là cánh chim

 Đưa con đi thật xa

 Mẹ sẽ là cành hoa

Cho con cài lên ngực...

(Cho con, Tuấn Dũng).

“Năm 1985, tôi gặp anh Tuấn Dũng, Việt kiều ở Nhật về TP.HCM. Anh Dũng đưa cho nhạc sĩ Trịnh Công Sơn một bài thơ. Biết bài thơ hay, anh Trịnh Công Sơn lại chuyển cho tôi. Đọc bài thơ bắt gặp ý, lời đẹp, tôi đã phổ nhạc trong một đêm là hoàn thành...”. Thuở sinh tiền, NS Phạm Trọng Cầu cho biết như vậy mỗi khi cùng nhóm Tam ca Áo trắng có dịp trình bày trước công chúng ca khúc “Cho con”.

 
 Ba mẹ là lá chắn / Che chở suốt đời con...

Ba mẹ là lá chắn/ Che chở suốt đời con/ Vì con là con ba/ Con của ba rất ngoan/ Vì con là con mẹ/ Con của mẹ rất hiền

Nhịp bài thơ chậm tựa dòng sông âm thầm cuộn chảy và mạch đời vẫn sống mãi giữa tháng năm. Những gì đã qua đi thì không bao giờ trở lại, song biết bao câu chuyện miên man về suối nguồn yêu thương dường như không phai mờ theo dấu vết thời gian. Bởi đối với những đứa con, những kỷ niệm ấy cứ ngỡ như mới hôm qua. Hình bóng thân thương, biết bao vui buồn bên cha mẹ, luôn hiện hữu mãi trong lòng...

Ba sẽ là cánh chim/ Đưa con đi thật xa/ Mẹ sẽ là cành hoa/ Cho con cài lên ngực... Vâng, cha mẹ mãi là bệ đỡ cho những đứa con. Trong từng nhịp thở của chúng ta đong đầy cả một vùng trời bao la mà cha cùng mẹ dành tặng; tuy âm thầm lặng lẽ, nhưng chan chứa vạn tình thương. Càng nghĩ đến song thân, người ta càng thấy mình dâng lên niềm thổn thức, khi hiểu rằng với tấm lòng của đấng sinh thành thì con cái dẫu ở tuổi nào, dẫu có lầm lạc hay thành đạt “ông này, bà kia” đi nữa, mãi mãi đọng lại trong lo toan các bậc phụ mẫu: Ba mẹ là lá chắn/ Che chở suốt đời con/ Vì con là con ba/ Con của ba rất ngoan/ Vì con là con mẹ/ Con của mẹ rất hiền...

Bài thơ “Cho con” tạo nhiều cung bậc cảm xúc. Ở đây, nhà thơ Tuấn Dũng chia sẻ cảm xúc song hành với nỗi niềm tình cha nghĩa mẹ. Lâu nay trên văn đàn, viết về các bậc sinh thành, mặc nhiên ai cũng nghĩ rằng nếu có đi đâu xa về, con cái thường sà vào lòng mẹ để tìm một chút an ủi, vỗ về; chứ ít ai dám ngã vào vòng tay của cha, dù trong lòng rất muốn nũng nịu và nhõng nhẽo với cha mình. Nghĩ vậy nhưng ai cũng hiểu bên ngoài lớp vỏ nghiêm nghị thì lòng cha lúc nào cũng nghĩ về con, lo lắng cho tương lai của con cái... Trong tâm thế “người cha”, nhà thơ Tuấn Dũng đã “phá vỡ” sự “mặc nhiên” ấy để đại diện tiếng lòng của đấng sinh thành nói với các đứa con thương yêu rằng ba, mẹ luôn yêu thương, luôn là bệ đỡ cũng như là mái ấm chờ đợi để con cái tìm về khi “gối mỏi, chân chùng”; bởi: Ngày mai con khôn lớn/ Bay đi khắp mọi miền/ Con đừng quên con nhé/ Ba mẹ là quê hương...

Giờ là mùa tuyển sinh đại học. Trong nỗi nhớ của ký ức, một phụ huynh có con đi thi, chia sẻ câu chuyện của mấy mươi năm trước: “Tôi dậy rất sớm, chuẩn bị dắt chiếc xe đạp ra đi thi đại học. Ba đã chờ tôi trước cổng, nhẹ nhàng nói: “Con cất xe đi, ba đưa con đi thi!”. Tôi chỉ biết lặng im vì muốn tự đi thi như chúng bạn. Cuối buổi thi, cùng cô bạn thi chung phòng ra đến cổng trường, đã thấy ba tôi từ xa vẫy gọi. Cô bạn từ quê miền Trung vào dự thi nháy mắt nói với tôi: “Bạn sướng thật, có người cha đếm từng phút mình làm bài bên cổng trường thi!”. Sau này khi nhận giấy báo trúng tuyển, cô bạn ấy hỏi tôi: “Ai sẽ là người thân đầu tiên bạn khoe niềm vui này? - rồi cô nói luôn - mình đâu còn ba để khoe...”.

Vậy đó, núi Thái sừng sững và biển Thái Bình luôn thật gần gũi trong mỗi gia đình chúng ta: Ba sẽ là cánh chim/ Đưa con đi thật xa/ Mẹ sẽ là cành hoa/ Cho con cài lên ngực (...)/ Ngày mai con khôn lớn/ Bay đi khắp mọi miền/ Con đừng quên con nhé/ Ba mẹ là quê hương.

XUYẾN CHI

 


Ý kiến bạn đọc

Các tin đã đưa