Những bài văn xúc động viết về người thân

Cập nhật: 27-11-2013 | 00:00:00

Với đề bài “Hãy tả về một người thân trong gia đình, em Nguyễn Thị Kiều Vân, một học sinh lớp 8 đã  viết chính về người mẹ ruột của mình. Hoàn cảnh của em khá đặc biệt khi em đã mất bố từ nhỏ và lúc 9 tuổi lại bị mẹ bỏ rơi. Thế nhưng, dù mẹ có bỏ Vân, Vân chưa bao giờ trách mẹ một câu, em biết mẹ có “nỗi khổ riêng” vì căn bệnh “hiểm nghèo” mẹ chẳng muốn làm phiền phức cho em nên mẹ đã bỏ nhà ra đi

Dù có cách xa mẹ, nhưng Vân vẫn nhớ y nguyên hình bóng của mẹ từ mái tóc cho khuôn mặt, làn da mẹ... Sống mỗi ngày Vân vẫn luôn mong ngóng mẹ quay về để em được tự tay chăm sóc bệnh cho mẹ, làm mẹ được vui lòng và không phải rơi những giọt nước mắt xuống vì em nữa. Thế nhưng, điều ước đó sẽ chẳng bao giờ thành hiện thực bởi mẹ của em đã mãi mãi rời xa em, đi đến một nơi nào đó không còn quay về căn nhà xưa nữa...

Một bài văn cảm động viết về người bố ra đi sau cuộc chia tay với mẹ của một cô bé thật đáng yêu: “Tôi có một gia đình nhỏ bé. Bố, mẹ và cậu em trai nghịch ngợm lắm. Bố thì bận công việc suốt ngày những lại nấu ăn rất giỏi và vui tính nữa. Bao giờ cũng vậy, vào cuối tuần là bố trổ tài nấu nướng. Khi bày thức ăn lên bàn rồi, tôi mới thấy bố tài ba đến thế nào.

Bố hay cười và vì thế mà không khí gia đình tôi rất vui. Bố rất yêu hoa phong lan và thường chăm sóc nó. Đặc biệt là giò phong lan móng rồng mầu vàng.

Chiều nào cũng vậy, tôi cùng bố lên chăm sóc những khóm hoa phong lan ấy. Hương thơm của hoa , sự chăm chỉ của tôi và bố khiến giàn hoa nhà tôi đẹp lắm! Tôi thấy mình có một gia đình thật là hạnh phúc.

Nhưng rồi, niềm hạnh phúc của gia đình tôi thật là ngắn ngủi. Mẹ đi làm về muộn hơn. Bố mẹ thường đóng cửa và cãi vã nhau. Lúc đó, tôi và em chỉ biết bảo nhau im lặng. Tôi sợ không khí ấy, sợ một điều gì đó sẽ đến với gia đình mình. Thế rồi nó đã đến thật.

Tôi khóc mãi khi nghe mẹ nói với tôi rằng: Bố mẹ sẽ ly hôn, em sẽ ở với bố và con sẽ ở với mẹ. Tôi xin mãi mà bố mẹ không nghe lời tôi. Tôi khóc, em trai cũng vậy. Tôi ôm em trai và buồn vô cùng khi nghĩ rằng nó sẽ phải về một nơi xa để sống cùng bố và ông bà nội.

Bố và em đi rồi. Trong nhà bây giờ chỉ còn tôi với mẹ. Tôi thấy căn nhà rộng quá. Tối đến, mẹ vào phòng làm việc rồi, chỉ còn mình tôi. Tôi nhớ em, nhớ bố. Tôi nhớ bố lắm. Bằng giờ này mọi khi bố cũng lúi cúi trong phòng làm việc, bên bản vẽ.

Mấy tuần rồi, tôi không dám lên tầng để tưới cho những giò hoa phong lan. Tôi sợ lên đó. Vì nơi đó sẽ gợi nhớ hình ảnh thân yêu và cặm cụi của bố mỗi buổi chiều ngày xưa. Bố yêu hoa lắm mà. Tôi không lên đó nữa.

Những giò hoa phong lan của bố xanh mướt là thế, hoa đẹp là thế mà đang dần chết héo vì thiếu nước. Những chiếc lá lan vàng úa, khô khỏng. Tôi vội vã tưới nước và thì thầm nói lời xin lỗi... Tha lỗi cho ta nhé Lan. Tại tao sợ nhìn chúng mày... Tại tao nhớ bố quá.

Lâu rồi, tôi không gặp bố. Mà có lẽ gần một tháng rồi, bố không gọi điện cho tôi. Tôi nhớ bố và mong gặp bố biết chừng nào. Bố ơi! Con nhớ bố lắm! Biết đến bao giờ bố và em trở về ngôi nhà mình để cả nhà lại sống như ngày xưa hả bố? Con nhớ bố lắm bố ơi!”.

Một bài văn khác cũng rất xúc động kể về người cha quá cố vì tai nạn của em Ngô Thanh Mỹ Vân (học sinh lớp 6A2 Trường THCS Độc Lập, quận Phú Nhuận, TP HCM).

"Thời gian trôi qua thật mau, mới đó mà ba đã xa em hơn nửa năm rồi. Thắp một nén nhang cho ba, lòng em bùi ngùi nhớ những kỷ niệm về người cha thân yêu của mình.

Hằng ngày ba đi làm từ lúc hai giờ trưa đến tận hai giờ sáng hôm sau mới về. Nghề của ba tuy rất vất vả, cực nhọc nhưng ba luôn tự hào vì đã góp phần tô điểm cho đường phố thêm sạch đẹp. Vài lần theo mẹ mang cơm cho ba, em mới thấy hết nỗi vất vả của ba. Dưới cái nắng chói chang của mùa hè oi bức, chiếc chổi trên tay ba cứ đều đều nghe rào rào. Mồ hôi lấm tấm trên vầng trán rộng, chốc chốc ba lại đưa tay lau vội. Đôi vai rộng đẫm mồ hôi, chiếc áo đã bạc màu em thấy xót xa quá! Rót ly nước đưa cho ba mà thấy lòng quặng đau, mắt cay cay. Em thầm nghĩ: “Cuộc sống vất vả quá phải không ba?”.

Ba luôn dạy chúng em: “Sống phải có ích cho đời, cho mọi người”. Ngày tám tháng năm có lẽ là ngày em không thể quên được. Mới hơn một giờ sáng, bạn cùng cơ quan ba báo tin ba gặp nạn. Mẹ cùng ông vào bệnh viện thì ba đã hôn mê sâu. Ba ra đi hai tiếng sau đó với nhiều vết thương nặng trên người. Chấn thương sọ não, gãy xương sườn, gan, phổi, lá lách dập nát. Tội ba quá! Chắc ba đau nhiều lắm! Lời hứa mua quà cho con gái khi đạt học sinh giỏi ba chưa kịp thực hiện. Con mãi mất ba rồi ba ơi. Vuốt lại mái tóc đã điểm vài sợi bạc của ba lần cuối, gương mặt gầy, phúc hậu, nụ cười hiền hòa ngày nào giờ đã không còn nữa. Thời gian ơi! Xin hãy quay ngược lại để con được xà vào lòng ba, được nghe hơi thở ấm áp từ ba. Con sẽ không cho ba đi làm cái nghề cực nhọc, vất vả này để ba phải trả giá bằng cả mạng sống của mình. Để con và anh hai không phải mất ba khi còn quá dại khờ.

Đêm nay mưa thật to, những hạt mưa giăng mù mịt. Ngồi nhìn qua ô cửa sổ sấm chớp chói lòa, tiếng chổi tre của ba lại vang lên đâu đó rào rào trong mưa. Bây giờ ba đã đi thật xa. Nơi thiên đàng chỉ có hương hoa và ba không phải thức khuya, dậy sớm trăn trở về đồng lương eo hẹp. Nhưng con biết trong trái tim ba vẫn còn hình ảnh của mẹ và chúng con. Ba hãy yên nghỉ ba nhé. Đứa con gái bé bỏng của ba sẽ học thật giỏi để ba vui và sẽ nhớ hoài những kỷ niệm bên ba”.

Thời gian gần đây, những vụ án con cái đối xử tệ bạc, kiện cáo với cha mẹ trở thành tiếng chuông báo động về sự suy thoái đạo đức của một bộ phận thanh thiếu niên thì những bài văn giàu cảm xúc, đầy lòng thương yêu, kính trọng và biết ơn cha mẹ của các em đã lay động và nhắc nhở chúng ta về bài học làm người.

MINH HOÀNG

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên
X
free html hit counter