Áo trắng ngây thơ... giờ kỷ niệm

Cập nhật: 01-06-2013 | 00:00:00
Một thời áo trắng yêu hoa cúc/ Câu thơ em viết chỉ riêng mình/ Và riêng ai đó thôi... được đọc/ Tiếng chim tròn như giọt mực xanh. (Một thời áo trắng và hoa, Kiều Thị Kim Loan).Kiều Thị Kim Loan là cái tên quen thuộc, cùng khóa với Trương Nam Hương, Lê Minh Quốc, Nguyễn Quốc Chánh... của khoa văn Đại học Tổng hợp TP.HCM thập niên 80 thế kỷ trước. Thơ của Kim Loan nhẹ nhàng, nữ tính và hiền lành như chính bản thân nhà thơ vậy. Một thời áo trắng tay cầm hoa/ Một thời mới đó thôi mà xa... Một thời áo trắng và hoa, đưa ta về chuyến tàu của thuở yêu thương học trò bằng tâm thức gợi nhớ của thì hiện tại. Hồn nhiên em cứ như chim ấy/ Lá chanh thơm thêm nước gội đầu/ Người đứng bên đường như cây vậy/ Mặc ngoài trời lắc thắc mưa ngâu... Dường chừng có quá nhiều vấn đề giữa những trái tim đang lớn dù đó là tình cảm trong sáng, không vụ lợi. Ai cũng biết tuổi học trò là tuổi đẹp nhất. Đẹp bởi sự trong sáng, hồn nhiên, cái đẹp xuất phát từ sự non nớt, mới lớn. Đối với những cô cậu cấp 3, cái trong sáng thể hiện qua những cử chỉ yêu thương, những giây phút giận hờn và cả sự ngại ngùng khi thổ lộ tình cảm. Tất cả gói gọn trong 5 chữ “tình yêu tuổi học trò”. Tuổi học trò ai không trải qua những rung động, những cảm giác đầu đời với những “mối tình” thật trong sáng. Dù đã qua lâu lắm cái tuổi học trò ấy nhưng trong tim người ta luôn dành một khoảng riêng cho nhau mà chẳng mấy ai có thể động chạm vào được. Trong ngăn kéo ký ức đó từng chất chứa biết bao băn khoăn: Nếu mình và cậu ấy đang thích nhau thì chúng mình có nên giữ tình cảm đó cho đến lớn và đừng nghĩ đến những chuyện xa hơn? Nếu chỉ thích nhau vì sự hòa quyện giữa hai trái tim đang lớn thì có cần phải đau khổ khi chia tay? Nếu mình thích người ấy thật lòng, còn người ấy quen mình vì muốn quên đi bạn gái cũ, mình có nên chấp nhận tình cảm của cậu ấy không? Nếu cậu ấy yêu mình thật lòng và mình cũng vậy, thì chúng tớ có thể là môt cặp trong một thời gian không? Có quá nhiều vấn đề giữa những trái tim đang lớn dù đó là tình cảm trong sáng, không vụ lợi. Nhưng có mấy ai nghĩ đến những chuyện sau này... Một thời áo trắng tay cầm hoa/ Một thời mới đó thôi mà xa/ Ai ném thư hồng qua cửa sổ/ Gió đưa hương ý tứ qua nhà. Những câu thơ như chợt đâu đó ở hôm nay bắt gặp lại thước phim ngày tháng cũ: “Bà thích tui phải không? Đúng thì nói để tui còn tính!”; “Ông bị chạm dây à??? Tui nhớ ông chỉ sốt thôi chứ đâu có ảnh hưởng gì đến dây thần kinh đâu??? Ở nhà lo cho cái bệnh của ông đi!!! Mau khỏe để còn qua dạy kèm cho tui nữa!!!”.... Nói rồi nhỏ dẫn xe đi te te ra đầu ngõ. Thằng con trai đứng đó gãi đầu… Hồn nhiên quá của một ngày xưa, nói như Kiều Thị Kim Loan: Rồi một ngày kia thương thật thương/ Rồi một ngày kia không bình thường/ Ngước mắt một trời hoa đỏ lắm/ Nhặt tiếng ve rón rén cổng trường. Giờ đây cuộc sống tất bật cứ cuốn người ta đi theo dòng đời hối hả. Rồi đôi lúc chạy xe trên đường, bỗng thấy những chiếc áo dài trắng tung tăng..., nỗi nhớ lại ùa về. Bây giờ, mỗi đứa một phương. Mỗi người bây giờ đã có sự nghiệp và gia đình riêng. Những kỷ niệm xưa lại ùa về như mới ngày hôm qua. Thầm hỏi không biết rằng ai đó đôi lần đi qua trường cũ có ghé mắt vào lớp học ngày xưa hay không? Áo trắng ngây thơ... giờ kỷ niệm/ Tiếng ve xưa ấy ngủ trên bàn/ Hoa cúc có nhờ hoa phượng đếm/ Mỗi ngày thương nhớ lật thêm trang.MINH CHÂU
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter