Bảo vật của ba

Cập nhật: 23-12-2010 | 00:00:00
Giữa giờ cơm, con thỏ thẻ: “Chiều ba cho con tiền đóng tiền học làm người có ích ba nhé! Lúc trước một khóa học mỗi chiến sĩ đóng 800 ngàn đồng, bây giờ chỉ còn 350 ngàn đồng, con là cán bộ Đoàn trường được giảm thêm một ít nữa ba à!”.  Từ trước tới nay, mình không bao giờ tính toán hay thắc mắc gì chuyện đóng học phí cho con học thêm, mặc dù mỗi lần nghe con kêu tới kỳ đóng tiền là cứ giật mình. Thế nhưng lần này con xin tiền không phải để học thêm toán, lý, hóa mà là học … làm người có ích. Từ nào tới giờ mới nghe chuyện đóng học phí để học…  làm người có ích, vì thế độ giật mình tăng thêm một cấp. Thế con sẽ học gì từ lớp học này? Theo như thông báo tuyển sinh thì chương trình tập trung vào các vấn đề: đạo đức, lối sống của giới trẻ, các thói quen có ích trong ngày, học về giao tiếp, ứng xử, học để hiểu và có trách nhiệm hơn với gia đình… “Các khóa học, lớp học không đi vào những chuyện vĩ mô, chung chung mà là những bài học đơn giản, cụ thể có thể áp dụng ngay trong cuộc sống hàng ngày” - con cho biết. Thôi thì không bổ bề dọc cũng bổ bề ngang, mình đồng ý chi thêm một khoản tiền cho con đi học. Sau khóa học mình nhận thấy con có nhiều thay đổi rất rõ, ngoan hơn, lễ phép hơn, biết quan tâm đến các thành viên trong gia đình, đặc biệt con còn viết cho ba mẹ một lá thư với những lời nhận lỗi hết sức chân thành. Nhưng chỉ sau 2-3 tháng, con lại trở về con người trước đây. Vẫn hay tị nạnh công việc với em. Thỉnh thoảng cứ vô tâm với các thành viên trong gia đình làm mọi người buồn lòng. Đôi khi lười biếng, xao nhãng việc học khiến mình hết sức lo lắng. Sao bọn trẻ bây giờ khó hiểu thế nhỉ? Ngày xưa, mình và đám bạn có học làm người có ích đâu mà có mấy ai hư? Không biết ngày nay môn Giáo dục công dân dạy cho học sinh điều gì? Hỏi đi rồi hỏi lại: Thế mình đã dạy những gì cho con để con thành người có ích? Ngồi buồn nhìn lên vách nhà, bỗng nhớ cây roi mây của ba ngày xưa. Hồi đó, mỗi lần anh em trong nhà cãi nhau là “ăn” roi mây, đi chơi chọc phá bị hàng xóm mắng vốn vừa về tới nhà là “ăn” roi mây. Nói chung, hở một tí là “ăn” roi mây. Ngày ba mất, thứ quý giá nhất ba để lại là cây roi mây. Thú thật, mặc dù ba không còn nhưng mãi đến tận sau này, đôi khi phạm phải lỗi lầm bỗng sực nhớ đến cây roi của ba mà dặn lòng phải biết tự sửa đổi để hoàn thiện, để vươn lên.   Ngẫm lại, kể từ khi có con rồi nuôi nó tới giờ đã 17 năm, mình chưa một lần sử dụng… roi mây. Ba ơi, con đã đánh mất bảo vật của ba rồi, sáng mai con sẽ ra chợ tìm mua….   Hoàng Minh
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter