Hoa tím miền Đông

Cập nhật: 11-09-2010 | 00:00:00
Ngày phố trở mình, trời miền Đông tím đến ngẩn ngơ với sự khoe sắc của hoa bằng lăng. Những ngày nóng đến rát da bỗng như mát hẳn bởi màu tím dịu ngọt của bằng lăng trên khắp các nẻo đường. Cảm giác như chỉ ở vùng đất này, bằng lăng mới có thể khoe hết nét duyên vốn có. Không chỉ có những tán bằng lăng được chăm chút cẩn thận ven các con đường bên trong thị xã đua nhau khoe áo tím, mà bằng lăng dọc đường ĐT743, đại lộ Bình Dương và cả đường về nhà mình, ở nơi nửa quê nửa phố, sợ không ai nhìn thấy áo tím, cũng rướn cành, nghiêng nhánh ra đường mà đơm hoa. Người ta bảo, chỉ có ở cao nguyên Đà Lạt, giữa lãng đãng sương, màu tím mới có thể khoe duyên. Chứ như ở cái vùng Đông Nam bộ này, không có sự lãng mạn để cho bằng lăng e ấp... Vậy nhưng nếu dời bằng lăng về nơi dịu nắng hơn, chắc hoa không thể tím đến nao lòng như ở nơi này.Cuộc sống công nghiệp, dịch vụ mới quá hối hả làm Bình Dương gần đây mất hẳn nét trầm tư, tĩnh lặng. Phố không còn sự ung dung, thư thái mà hối hả dòng người, dòng xe chiều tan tầm, sáng tất bật đến công sở, trưa vội vàng chỉ để trốn nắng. Có lẽ đến 2/3 người dân xứ này quên hẳn sự hiện diện của bằng lăng lúc sang mùa. Vậy mà bằng lăng vẫn thủy chung tô điểm cho phố suốt mùa nắng. Lâu quá mới có buổi sáng không hối hả, mình nhận ra rằng, màu tím ở cái vùng đất toàn là công nghiệp này cũng đủ làm cho phố phải ngẩn ngơ. Thứ cây cứ đợi nắng gắt mới chịu nở hoa, có lẽ để làm dịu mát hơn cho người và phố. Nhiều năm nay, khi Bình Dương được quy hoạch khang trang hơn, cây xanh trong thành phố cũng được chăm chút nhiều. Người ta chú ý đến việc trồng riêng biệt một loại cây, loại hoa trên suốt tuyến đường dài, để mỗi con đường, mỗi dáng phố có đặc trưng riêng. Và bằng lăng được chọn trồng trên nhiều tuyến đường của tỉnh. Bởi loại cây này quanh năm không chỉ cho bóng mát, mà mùa nắng thì rực rỡ hoa, làm phố dịu mát và cũng làm cho những khối bê tông của những công ty, xí nghiệp và những khối nhà cao tầng ngoài kia đỡ khô cứng và ngột ngạt.Nhiều người xa quê, bon chen với cuộc sống thị thành, lâu ngày về đây cứ thích bước trên những con đường đầy bằng lăng để thấy lòng thanh thản. Với họ, cái thói quen hiển nhiên tự hình thành đó, hình như cốt để tìm cho được hương của loài hoa tím cánh mỏng dính này. Vậy mà mãi cũng chưa ai định dạng được hương bằng lăng. Bởi đơn giản những loài hoa càng lâu phai thì càng không có mùi. Hoa không hương, kể ra cũng chán thật! Nhưng có một điều chắc như đinh đóng cột mà rất nhiều người thấy được: Nếu bây giờ đi trên những con đường của các tỉnh miền Đông nói chung và Bình Dương nói riêng, mà không có bằng lăng sẽ thấy đường phố thiếu và vô duyên lắm, vô duyên như lên Đà Lạt mà không có dã quỳ vậy! HỒ NGỌC 
Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter