Kẻ nào yêu ít sẽ là người chiến thắng

Cập nhật: 25-12-2013 | 00:00:00

Quái lạ, cái cô bạn suốt ngày khoe một cách ý nhị ông chồng cổ, à quên, không khen, nhưng chê giả vờ. Thế mới siêu. Mà cô ta đâu có sắc nước hương trời gì, tướng như đàn ông.

Ngày xưa cứ tưởng…ế. Mà giờ hai đứa con như ai. Cái giọng lại còn lí lắc: Bla bla bla, hôm nay chàng đi làm sớm. Tỉnh dậy thấy đã sẵn đồ ăn sáng, chàng còn tưới giùm cây bông mới mua về hôm qua. Quần áo đã phơi. Nhưng xiên xiên xẹo xẹo, cái áo sơmi không lộn tay ra mà để dồn một cục thù lù…Đúng là đờn ông có khác…

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Đến sở làm, có cô than thân trách phận, ông chồng không được tích sự gì, cắp đít đi tối ngày. Được bà mẹ chồng giúp trông cháu thì nói nhiều quá, đau hết cả đầu, cái gì cũng xía vô góp ý, kêu ca chúng bay lãng phí. Mong cho bả về quê cho khoẻ. Cô khác chêm vào ngay: Em ơi, ráng nhịn bả đi. Bả nuôi con nhỏ cho mày, cơm nước nấu sẵn. Chịu khó đi, chứ không có bả, chị nói thật, em cứ là…cứt lên tận đầu đó. Mày tưởng thuê Osin mà ngon hả, nó yêu sách đủ thứ, hết tăng lương rồi lại về quê mẹ ốm, cho vay trước lương tháng… mày mắng gì nó, ông xã mày nhảy ra bênh nó cho mày tức lộn ruột lên…

Cô khác khoe con, khoe chồng. Riết rồi quay lại cái thời mà nhà văn Nguyễn Khải kêu là chuyện gì cũng có tập thể nhảy vào. Giờ luôn có câu : Cả nhà ơi, không biết có nên cai sữa sớm cho thằng cu không nhỉ, thậm chí, có nên cắt tóc kiểu này không nhỉ. Chuyện gì cũng đem ra bàn. Có cô còn băn khoăn không tin anh chồng cô bạn là đạo diễn sân khấu kịch nghệ, suốt ngày các cô đẹp nổi tiếng đến tìm, hỏi vai nọ vai kia. Vậy mà mãi cũng chả thấy anh ta dính bẫy cô nào. Vợ anh ban đầu lo lo, thấy các cô gọi điện đến thì gầm gừ, ai hỏi gì, không có nhà. Sau mới biết họ chả có gì, lời lẽ mềm mỏng trở lại. Mấy người cơ quan rỗi hơi, không tin là đàn ông vây bủa giữa đám chân dài lại “không có gì”. Hỏi thật nhé, lão không có gì thật à? Ổng bị sao?

Là vì, cứ nhìn bà vợ xem, chả văn nghệ văn gừng “loãng mạn” gì, cắm cúi nuôi con hầu chồng yên ổn, chả thèm ngó hay đề cao cảnh giác , không lăn tăn gì. Vậy mà anh chồng chung thủy. Ổng bị sao?

Còn anh kia thì đang chém gió trên phây, bảo, thôi mình đi nấu cơm đây…Cô vợ là một diễn viên, khoe ghê lắm. Trên phây lúc nào cũng bảo mình khổ thế này, sáng ăn, trưa tiệc, bạn lại gọi café, đi mua sắm toàn cửa hàng sang trọng (còn chê, thời buổi gì cả buổi sáng vắng như chùa bà đanh, chả có bóng một người khách. Khủng hoảng kinh tế rồi…). Đủ chuyện hết, than mưa than gió. Chỉ mỗi chuyện chưa bao giờ thấy nhắc đến ông chồng. Ổng bị sao?

Cũng có trường hợp lạ bị đem ra mổ xẻ. Anh chồng đẹp trai, làm ra tiền. Tưởng vậy cô vợ phen này chết, tha hồ chăm con hầu chồng. Thế mà không. Sợ vợ lắm. Cha mẹ anh thì chả bao giờ lấy tiền của con tiêu, nên anh đưa tiền biếu cha mẹ vợ vậy. Cô vợ anh thấy chồng thế thì “xỏ chân lỗ mũi” (khiếp, các cụ xưa ví độc địa quá. Bị dắt mũi cũng không dắt bằng dây thừng như trâu bò, hoặc dắt bằng tay cho nó lịch sự. Đằng này đưa cái ngón chân lên mũi chồng kéo đi. Các cụ vừa ác vừa ngoa ngoắt quá thể nhỉ. Ví von ghê rợn, thấy hình ảnh con đàn bà gớm ghiếc quá, thế mà chả ai giải phóng cho anh ta, lại cứ hô giải phóng cho con nữ quỷ kia mới ác chiến )… Đó, chuyện đời nhiều cái lạ. Ổng bị sao?

Nếu mà hỏi thế thì chỉ có bí. Ai mà biết được vì sao có chồng vừa đẹp trai vừa làm ra tiền, lại còn hầu vợ nữa. Thế mà chả có ai hỏi, chả ai thắc mắc. Chỉ toàn lôi mấy cái ông nhậu nhẹt lười biếng đánh vợ đập con ra mà hỏi tội. Hỏi mãi cũng không hiểu các ông bị sao mà ra lắm hoàn cảnh, rảnh rỗi sinh nông nỗi thế… Thảo nào có người bảo, trong tình yêu, kẻ nào yêu ít sẽ là người chiến thắng…

Theo Sài Gòn Doanh nhân cuối tuần

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter