Kiêu hãnh

Cập nhật: 05-07-2013 | 00:00:00

Ngày mới ra trường, cầm tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi tôi gõ cửa nhiều cơ quan nhưng không nơi nào nhận. Chán nản, tôi xin về làm cùng cơ quan với mẹ tôi, cơ quan gia đình. Ở đây, tôi được phân công về phòng thí nghiệm và làm “lính” của anh.

Hai mươi ba tuổi, tôi vô tư, hồn nhiên giữa một tập thể sôi nổi, hòa đồng. Tình cảm giữa anh và tôi nảy nở dần theo thời gian. Mọi người trong phòng vun vào cho anh và tôi vì chúng tôi là một cặp rất đẹp đôi, nhưng chúng tôi lại không được sự chấp thuận của mẹ tôi, một người có tiếng quyết đoán và khó tính.

 Mẹ có nhiều lý do để không chấp nhận anh. Nào là, anh người miền Nam không hợp với phong cách Hà Nội gốc của gia đình tôi. Tôi là con gái duy nhất, được cưng chiều từ bé, mẹ không muốn tôi làm dâu xa nhà. Nào là, có thời gian anh từng yêu một chị làm việc cùng phòng với mẹ… Đủ mọi lý do nhưng lý do chính là mẹ muốn tôi quen với một người mẹ đã sắp đặt sẵn. Đó là một doanh nhân giàu có, thành đạt, lớn hơn tôi đến 15 tuổi. Theo mẹ, nếu làm vợ người ấy, tôi có nhiều cơ hội thăng tiến và cuộc sống sẽ không bấp bênh. Mẹ đã đặt tôi trước sự lựa chọn hoặc là mẹ, hoặc là anh. Mẹ kiêu hãnh, anh cũng kiêu hãnh, tôi bỗng dưng trở thành nhỏ bé và yếu đuối giữa hai người kiêu hãnh mà mình hết lòng yêu thương.

Ba năm sau, tôi chuyển sang làm việc ở một công ty nước ngoài như một cách trốn chạy cuộc tình bế tắc. Tôi không muốn làm mẹ buồn, tôi muốn thoát khỏi cái bóng bao trùm của người mẹ lúc nào cũng muốn can thiệp vào chuyện của tôi. Tôi muốn tự khẳng định mình. Mẹ giận tôi một thời gian dài, nhưng tôi mặc!

Công việc đưa tôi và anh xa dần, thưa dần những buổi hẹn hò, đưa đón. Những lần gặp nhau, tôi chưa kịp nhận ra ánh mắt nhìn của anh tối hơn và buồn hơn thì chúng tôi đã chia tay. Tôi bị cuốn vào công việc, không còn thời gian để suy nghĩ chuyện riêng tư. Tôi nhận đi công tác nhiều hơn cũng là một cách tìm quên. Những chuyến công tác nước ngoài như con thoi, những hợp đồng chảy vào công ty cuốn tôi quay cuồng trong đó.

Tôi nhận học bổng đi học nước ngoài ba năm, bỏ lại sau lưng một thời tuổi trẻ, tình yêu và lòng kiêu hãnh của anh, của mẹ. Tôi lao vào học hành, quên hết mọi thứ như một sự trả thù mà chẳng biết trả thù ai? Rồi tôi trở về, tiếp tục với những bận rộn cũ. Mẹ nghỉ hưu, suốt ngày loay hoay ngoài vườn, ra vô căn nhà rộng. Tôi được tin anh đã lập gia đình với một đồng nghiệp, họ có một tổ ấm bình yên. Người mẹ chọn cho tôi ngày xưa cũng đã có gia đình. Mẹ nhìn tôi xót xa khi thấy đuôi mắt tôi đã bắt đầu xuất hiện những vết chân chim, tôi không hiểu mẹ nghĩ gì?

Giờ đây, khi đêm về, đối diện với bóng mình trên vách, soi lại mình trong gương, tôi chợt nhận ra tôi vẫn là một người rất yếu đuối, hiểu cái tôi ngày ấy của tôi cũng lớn không kém gì anh, chúng tôi đã không cùng nhau quyết tâm cho một hạnh phúc. Tôi không trách anh cũng chẳng dám trách mẹ, chỉ tự trách mình đã quá kiêu hãnh không nhận ra những điều đó.

Ba sự kiêu hãnh trong ba con người đã làm cho tất cả mọi điều trở thành quá khứ. Một quá khứ vui ít, buồn nhiều! Tôi ngộ ra những điều đó khi đã ba mươi lăm tuổi, đang là giám đốc chi nhánh của công ty. Ai cũng cho là tôi thành đạt và có nhiều thứ trong tay, nhưng chỉ mình tôi biết, lẽ ra hạnh phúc đã mỉm cười với tôi nếu ngày ấy tôi biết suy xét mọi điều và bớt đi lòng kiêu hãnh.

Theo phunuonline

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter