La đà gió...

Cập nhật: 25-08-2010 | 00:00:00

Ba mẹ hỏi: “Chừng nào hai đứa cưới nhau? Ba mẹ già rồi”. Anh gật gù: “Chừng nào chúng mình cưới nhau?”. Em lắc đầu ngúng nguẩy: “Cưới làm chi? Anh đi suốt tháng. Lấy chồng mà chồng cứ đi suốt tháng, lấy làm chi cho phí?”.

  Minh họa: TRẦN NGỌC SINH

 

Công việc của anh là quản lý kinh doanh khu vực của một công ty chuyên sản xuất hàng tiêu dùng, ngành hàng luân chuyển nhanh. Có nghĩa là hàng nhập về, bán nhanh, không được phép để tồn kho. Mẫu mã, chất lượng hàng cải tiến, thay đổi liên tục.

 

Anh đi công tác xa nhà suốt tháng, chủ nhật, thứ bảy vẫn không được về. Anh yêu em, nhưng anh cũng yêu công việc của mình. Nên những dịp hiếm hoi ở bên em, anh nâng niu từng giây, từng phút...

 

Em phát biểu rất là... “phản động”: “Em mong công ty anh phá sản để anh đừng phải đi xa”. Anh mắc cười quá: “Công ty phá sản, anh mất việc, lấy gì mà sống?”. Em cả quyết: “Em nuôi anh được. Miễn là đừng có bắt em dẫn đi nhậu hằng ngày, đừng đòi ăn uống quá sang trọng, đừng xài hàng hiệu...”. Anh cú nhẹ lên trán em: “Nhảm ghê, anh có nhậu hằng ngày, có ăn sang, có xài hàng hiệu đâu”. Em cười: “Em dặn trước vậy thôi. Nghỉ làm đi, về em nuôi, em dư sức nuôi anh”.

 

Em nói thật lòng nhưng em biết anh nghĩ em chỉ nói chơi. Đời nào anh chịu về nhà để em nuôi.

 

Rốt cuộc thì cũng đến thời điểm cuối mùa hàng, anh thu xếp nghỉ mấy ngày về thăm em. Cái miệng láu táu ngày thường của anh dõng dạc nói trước vài chục nhân viên bán hàng cứ như không, mà trước ba mẹ em tự nhiên ngậm nhằm hột thị. Chỉ một câu xin ngày giờ để đưa ba mẹ mình ra nhà gặp ba mẹ em mà anh cũng thấy liêu xiêu, run rẩy, không thốt nên lời. Em phải nói đỡ cho anh.

 

May sao ba mẹ em rất hiền gật đầu đồng ý liền. Không ai căn vặn gì anh. Thiệt tình, anh muốn ôm ba mẹ em hun một cái thiệt kêu để tỏ lòng biết ơn vô bờ bến...

 

Buổi chiều trước buổi xuất quân, mẹ anh hỏi: “Bộ con không chuẩn bị gì sao?”. Anh ngơ ngác: “Ra chơi thôi mà, chuẩn bị gì hả mẹ?”. Mẹ anh cười: “Cũng phải mua ít quà chứ con trai, gọi là quà ban sơ. Chở mẹ ra tiệm tạp hóa lớn gần chợ!”.

 

Anh líu ríu chở mẹ đi, không ca cẩm nhăn nhó như đôi lần từ hồi xửa hồi xưa, mẹ sai anh chở mẹ đi chợ đúng lúc anh đã lỡ hẹn với em. Ở cửa hàng tạp hóa, mẹ chọn hai chai rượu, hai hộp bánh màu đỏ, hai gói trà cũng được bọc trong giấy kiếng đỏ chót, bóng loáng. Mẹ gật gù: “Màu đỏ như vầy mới ra đám cưới”.

 

Đám cưới - hai từ này qua lời mẹ nói, âm thanh lưu lại trong đầu anh vừa nghe leng keng như tiếng reo vui, lại lợn cợn âm hưởng phập phồng trước một thay đổi lớn mà chính anh vẫn chưa hình dung được sẽ như thế nào.

 

Anh viết lại trạng thái trên Facebook: “Sắp có một thay đổi lớn trong đời...”, trạng thái này nhận được nhiều lời bình luận nhất. Đa số hỏi anh: Cưới dzợ hả mầy? Một số khác thì reo lên: Đám cưới dzề, đám cưới dzề... Đa số những lời bình luận này là của bạn bè anh, cả bạn bè em nữa. Anh thấy vui vui, thấy mình cũng hơi tí tởn nữa, sao không ai khảo mà khai.

 

Rồi cứ thế miên man trôi trong mớ ý nghĩ lùng bùng rằng trong đám bạn bè của mình, ai sẽ mừng, ai sẽ vui, ai sẽ buồn đau, ai sẽ tuyệt vọng... Lại mơ màng nghĩ rằng sắp giã từ đời sống độc thân rồi, sắp hết được bay nhảy rồi, mình có tiếc gì không, có nhớ gì không...

 

Có tiếc gì nhớ gì thì cũng chôn chặt trong lòng nghe, như từ lâu anh đã chôn chặt, vì tình yêu dành cho em, vì cả sự bình an của chính mình.

 

Buổi sáng chuẩn bị đưa ba mẹ ra nhà em, mẹ gần như quát lên bắt anh đi thay áo quần khi thấy anh định mặc quần jean, áo thun và giày vải ra nhà em. Lại thêm lúc vừa nhìn thấy anh dắt xe ngượng nghịu vô nhà em trong bộ áo sơmi, quần tây, thắt cà vạt, giày đen trịnh trọng khác thường, em còn bụm miệng cười, quở: “Bảnh ghê ta”. Mặt mũi anh đỏ bừng như say nắng.

 

Ba mẹ em quần tây áo sơ mi và áo dài chỉn chu (giống y như ba mẹ anh) không biết có phải vì trang phục trịnh trọng không mà không khí mất tự nhiên quá, căng thẳng, im ắng như thể nghe được tiếng con ruồi bay qua (nếu có).

 

Mẹ anh ngập ngừng mở lời: “Hôm nay chúng tôi ra đây xin phép anh chị cho phép chúng tôi được ra đây xin phép anh chị đặt vấn đề cưới xin cho hai cháu X và Y. Hai cháu tìm hiểu nhau đã lâu...”. Hình như mẹ có hơi mất bình tĩnh, nói năng lộn xộn, chắc do lần đầu cưới vợ cho con.

 

Anh cũng không khá hơn, trán lấm tấm mồ hôi... Anh nhìn qua cầu cứu em, em cứ bụm miệng cười, kiểu cười mặc kệ, không có chút chia sẻ nào hết với anh. Kiểu cười giận ghê gớm, muốn cắn em một cái thiệt đau...

 

Đến khi câu chuyện của hai ông ba và hai bà mẹ rôm rả chuyển sang đề tài bóng đá, chợ búa, những người quen chung ở thị xã, chuyện thời xưa các bậc phụ huynh còn đi học..., anh mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc thằng cháu bốn tuổi của em lại gần níu lấy tay anh kêu “Chú, chú” thì anh bắt đầu thấy thằng cháu dễ thương của em, cái bậc cửa gỗ nhà em, tiếng con gà kêu túc túc ngoài sân và vạt nắng ngoài kia quen lắm, quen như tự kiếp nào...

 

Nắng lúc này chuyển màu vàng hườm như tơ, nắng rất dịu dàng. Và gió, la đà gió...

 

ĐINH LÊ VŨ

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter