Nạn bỏ con rơi... ở các khu công nghiệp

Cập nhật: 03-12-2010 | 00:00:00

Kỳ 1: Những đứa trẻ bị vứt bỏ

Chúng tôi thật sự bùi ngùi, xúc động khi biết thêm nhiều đứa trẻ “từ trên trời rơi xuống” gia nhập thêm ở Trung tâm Nhân đạo Quê Hương. Nơi đây vừa tiếp nhận đứa trẻ thứ 325 bị bỏ rơi. Những câu chuyện về nữ công nhân vứt bỏ con quanh các khu công nghiệp (KCN)  đang là vấn đề nhức nhối...

Lai lịch những cái tên

Những ngày cuối đông se lạnh, chúng tôi nghe tin Trung tâm Nhân đạo Quê Hương (xã Tân Đông Hiệp, huyện Dĩ An vừa tiếp nhận thêm đứa bé thứ 325 bị bỏ rơi. Hôm chúng tôi ghé qua, bé mới tròn 5 ngày tuổi, rất dễ thương. Nghe đồn cha mẹ bé là công nhân (CN) ở Đồng Nai. Thế mà cha mẹ bé đành đoạn bỏ được, một giáo vụ ẵm bé trên tay thốt lên nghẹn lời. Mấy ngày trước khi mới lượm được, bé bị vàng da, yếu ớt, suy kiệt... Sau khi đưa về trung tâm chăm sóc, giờ bé bắt đầu bú mạnh sữa, ngủ ngon giấc, ít khóc hơn. Bé đã có tên trong hộ khẩu là Huỳnh Tiểu Bắc, ông Phan Văn Bảy, Phó Giám đốc Trung tâm Nhân đạo Quê Hương kể lại cảnh ngộ của bé Bắc.

  Những đứa trẻ bị bỏ rơi đang được chăm sóc tại TTNĐ Quê Hương

Nữ CN trong độ tuổi sinh đẻ quá nhiều!

Ông Nguyễn Văn Khương, Phó Chủ tịch Liên đoàn Lao động tỉnh cho biết: Qua khảo sát có hiện tượng bỏ con quanh các KCN. Toàn tỉnh có đến gần 700 ngàn CN lao động nhập cư, trong đó nữ chiếm đến 80%. Phần lớn số lao động là nữ tuổi từ 18 - 25, đang trong độ tuổi sinh đẻ rất cao.

 Nói đến bé Bắc như nối thêm câu chuyện dài “nhiều tập” về nạn con rơi ở quanh các KCN. Chúng tôi chú ý nhiều nhất và ấn tượng nhất chắc có lẽ những “cái tên của những đứa trẻ bị vứt bỏ”... như Huỳnh Tiểu Hảo, Tiểu Phúc, Tiểu Cổng... Tên các em gắn với biết bao câu chuyện “uẩn khúc” khó tả. Ông Bảy làm 7 năm nay ở Trung tâm Nhân đạo Quê Hương, ông không nhớ nổi bao nhiêu cái tên của các bé ra đời với bao câu chuyện “đặc biệt” như vậy nữa. Có bé xuất thân từ thùng mì tôm, có đứa vứt ở góc chợ, vỉa hè, đứa thì ở trước cổng, bãi rác...

Ấn tượng nhất là Huỳnh Tiểu Cổng. Ông Bảy nhớ lại: “Một sáng tinh mơ trong khí trời chuyển mùa se lạnh cuối năm, chúng tôi nghe tiếng đứa trẻ sơ sinh khóc “oe oe” trước cổng, tôi vội ra mở cửa thì phát hiện đứa bé đỏ hỏn quấn chặt trong chiếc khăn cũ úa màu. Tôi đặt đại tên là Cổng, vì nó xuất thân ở cổng mà”, ông Bảy trút bầu tâm sự.

 Nhắc đến những cái tên, có lẽ bé Hảo gây sự chú ý cho tôi nhiều nhất. Huỳnh Tiểu Hảo “sinh ra trong một thùng mì tôm” vứt ngoài một vỉa hè do người đi đường phát hiện. Khi nhặt được em, chúng tôi không hiểu sao nghĩ ngay đến cái tên Hảo và đặt luôn cho em. Đến bây giờ tôi nghĩ lại thật là xót thương cho thân phận của bé Hảo, ông Bảy cười buồn. Còn Huỳnh Tiểu Phúc được phát hiện trong điều kiện vô cùng “éo le”. Em bị cha mẹ bỏ rơi tự lúc nào ở một bãi rác gần KCN Sóng Thần, nhờ những người dọn dẹp vệ sinh mới phát hiện báo cho chúng tôi kịp thời, nếu chậm vài phút nữa thì Phúc đã bị kiến ăn mù đôi mắt rồi. Nó có phúc mới gặp được chúng tôi, nên tôi đặt cho cái tên là “Phúc”. Có phúc nó mới khỏe mạnh như bây giờ, ông Bảy xoa đầu Phúc và tâm sự vậy.

Ông Bảy mở thêm chồng hộ khẩu để trên bàn, tua danh sách dài tận mấy mét từ trên tay xuống dưới đất, đếm từng tên khá “độc” của bọn trẻ. Những cái tên vang lên qua lời kể của ông Bảy khiến chúng tôi  xúc động tận đáy lòng. Những cái tên là những câu chuyện sâu lắng. Tôi thầm nghĩ, sau này lớn lên với biết bao chuỗi ngày dài liệu bọn trẻ có “ái ngại” với cái tên về thân phận xuất thân của mình, nhưng đối với ông Bảy thì đó là những câu chuyện thật, rất thật!

Quặn lòng!

Những câu chuyện về nữ CN vứt con quanh các KCN được truyền tai nhau trong xã hội khiến ai cũng thương hại, xót xa. Nhắc đến CN, ông Bảy giọng trầm xuống, ông nói: “Thân phận nhiều CN đáng thương”. Ông Bảy chua xót: “Do điều kiện khó khăn, 4 - 5 CN rủ nhau thuê một phòng trọ để “chia lửa” tiền trọ. Có khu trọ nhiều nam nữ sống chung. Họ sống lâu ngày nảy sinh tình cảm và không kiềm chế bản thân để xảy ra chuyện mang thai ngoài ý muốn. Với tâm lý non trẻ, ít kinh nghiệm, lo sợ gia đình, cha mẹ biết chuyện nên có CN sau khi biết mình có thai tìm mọi cách che giấu”. Điều giằng xé trong tôi, ông Bảy nói: “Nhiều CN sinh con không đủ khả năng nuôi, nhiều em tìm thấy trên vỉa hè, góc đường, bãi rác, trước cửa nhà.... Khi có thai, vì sợ “lộ”, xấu hổ nên có em CN tìm cách bó bụng, giấu bào thai đến khi sinh ra em bé không có thể trạng bình thường được nữa”.

 Ông Phan Văn Bảy và những bản hộ khẩu của những đứa con rơiCách đây chưa lâu, nữ CN tên N, công nhân Công ty Kookje Vina, KCN Việt Nam - Singapore đã trốn ra bãi đất hoang tự sinh con và chôn luôn con của mình. Sau đó, chị trở lại phòng trọ và quỵ ngã ngay trước phòng do lần “vượt cạn” khủng khiếp đó. Khi mọi người gặng hỏi và phát hiện đứa trẻ bị chôn ngoài bụi rậm, các bạn CN vô cùng sửng sốt và vội vàng đi tìm thì không kịp cứu bé được nữa. Chuyện nữ CN N. “giấu” chuyện mang thai, rồi tự sinh con một mình càng nhân thêm nỗi đau xé lòng cho những ai tìm hiểu sâu về nạn con rơi quanh KCN.

Điều khá trùng hợp, xung quanh Trung tâm Nhân đạo Quê Hương có hàng loạt KCN như Tân Đông Hiệp, Bình Đường, Sóng Thần, Đồng An, Việt Nam -Singapore... thu hút hàng chục ngàn CN, kéo theo nạn con rơi vứt bỏ ngày càng gia tăng nhức nhối. Có những đứa bé chúng tôi lượm được trong tình cảnh bại não, bệnh nguy kịch, có em suy kiệt chỉ cần chậm một vài giây là không thể cứu được. Thế nhưng, chúng tôi là trung tâm cứu người, không phó thác sinh mạng các em, khi nhặt được bằng mọi giá phải cứu chữa. Có em tiền chạy viện lên đến 82 triệu đồng, nhưng vì thương người chúng tôi buộc phải tiếp nhận cho dù các em bị bỏ rơi ở nơi nào, ông Bảy xúc động nói. (Còn tiếp)

DƯƠNG CHÍ TƯỞNG

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter