Người xoa dịu nỗi đau cho bệnh nhân AIDS

Cập nhật: 13-09-2012 | 00:00:00

Một bệnh nhân AIDS cho biết đã xem anh là “ân nhân cứu mạng”, vì anh đã giúp anh ta loại bỏ ý định tự tử ra khỏi đầu để trở lại với cuộc sống bình thường. Khi nói về anh, không chỉ bệnh nhân AIDS này, mà những ai từng được anh giúp đỡ, chăm sóc đều thể hiện sự kính trọng, hàm ơn bởi tấm lòng cao thượng, hy sinh của anh. Anh tên là Thượng Văn Chiêu, ngụ số 54/3 khu phố Thạnh Hòa B, phường An Thạnh, TX.Thuận An. Khi được hỏi tại sao anh lại chọn công việc khó khăn, thậm chí nguy hiểm, mà không hề có lương bổng gì cả? Anh cười hóm hĩnh: “Cả nước có trên 80 triệu người, sao họ không kêu ai mà cứ gọi đúng tên tôi? Họ đã tin thì tôi phải lo cho họ!”.

Gần gũi, chăm sóc, không kỳ thị...

Đến thăm căn nhà nhỏ của anh ở số 54/3 khu phố Thạnh Hòa B, phường An Thạnh, TX.Thuận An vào giữa trưa, chúng tôi gặp một thanh niên ngoài 30, tên T. đang tỉ mẫn chăm sóc mấy con chim nuôi trong lồng. T. cho biết là em của anh Chiêu, nhưng sau một lúc trò chuyện thì anh ta cởi mở cho biết, T. chỉ là người dưng được anh Chiêu cưu mang, đã đến ở cùng gia đình anh Chiêu được hơn 2 năm. “Trước em nghiện hút chích, rồi nhiễm AIDS. Anh Chiêu giúp em cai nghiện, nhưng xa anh là em tái nghiện trở lại. Hơn chục năm nghiện ngập, rồi mắc bệnh AIDS, bị cha mẹ, vợ con từ bỏ, em đã rơi xuống tận đáy xã hội với đủ trò trộm cắp, ngủ ngoài gò mả... rồi may mắn gặp anh. Từ tận đáy lòng, em biết người thương em nhất vẫn là anh Chiêu. Những ngày ở với gia đình anh Chiêu là những ngày ấm áp nhất đời em...”, T. nói.

 Bệnh nhân T. được gia đình anh Chiêu cưu mang đang chăm sóc những chú chim để quên đi cơn “đói thuốc”

Bằng chất giọng trầm buồn của người kể chuyện, T.cho biết, lúc T. tái nghiện trở lại, anh Chiêu đã tức giận đuổi T. ra khỏi nhà, nhưng chỉ mấy ngày sau là anh lại lặn lội đi tìm. Trở về và cai nghiện, ngày ngày T. xuống ruộng bắt cào cào về cho mấy con chim ăn để quên đi “cơn khát” thuốc. Nhìn vườn kiểng trước sân nhà anh Chiêu, T. dự tính sau khi dứt hẳn bệnh, có sức sẽ sửa lại vườn kiểng khang trang hơn và theo anh giúp những người chung cảnh ngộ để trả ơn anh. “Anh Chiêu không có bệnh mà còn thương bệnh nhân AIDS, thì mình càng phải thương họ hơn mới đúng”, T. nói mà ánh mắt xa xăm như đang quyết tâm làm lại cuộc đời.

Mãi đến hơn 12 giờ trưa, anh Chiêu mới về tới nhà trên chiếc xe Honda 81 cũ kỹ. Có lẽ đây là “con ngựa chiến” đã cùng anh đến với những mảnh đời bất hạnh. Anh cho biết vừa đưa một bệnh nhân AIDS giai đoạn cuối đến Trung tâm Mai Hòa ở Củ Chi, TP.HCM về. “Xã hội, rồi người thân kỳ thị đối với họ, nên họ kỳ thị lại. Còn tôi, tôi tuyên bố thẳng tôi chỉ có 54kg thịt, tôi tặng hết cho họ!”, anh nói và làm. Bắt đầu từ công việc chăm sóc, tắm rửa cho bệnh nhân AIDS mà không cần công cụ bảo hộ như găng tay, khẩu trang... trước sự ngỡ ngàng của mọi người, anh đã cảm hóa được những bệnh nhân AIDS, giúp họ tự tin hơn khi gần gũi với anh. Anh giải thích: “Không phải tôi liều mạng, mà do tôi biết tay tôi không bị vết thương hở thì chắc chắn sẽ không bị lây nhiễm...”.

...Cho họ một sự định tâm, trở về

Thấy tôi tò mò muốn biết anh đã đến với những mảnh đời bất hạnh từ bao giờ, anh cho biết, năm 1992 mẹ anh bị bệnh nặng, phải nhập viện và nằm ở khoa Nhiễm BVĐK Bình Dương - khoa chuyên thu dung những bệnh nhân nặng và có tính lây nhiễm cao (lao và các bệnh về phổi...). Cám cảnh trước những hoàn cảnh bệnh nhân không có người thân hoặc bị người thân xa lánh hắt hủi, anh đã không ngần ngại giúp đỡ họ từ việc mua cơm, đút cho họ ăn, đến tắm rửa, giặt quần áo, giúp họ tiểu tiện và cả việc đổ bô cho họ.

 Những lúc rảnh rỗi anh Chiêu chăm sóc vườn hoa kiểng để có thêm thu nhập

Đến năm 1993, khoa Nhiễm BVĐK Bình Dương có ca bệnh AIDS đầu tiên. Không thể tả hết sự hoảng loạn của gia đình bệnh nhân và cả đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng nơi đây khi có sự hiện diện của bệnh nhân này. Thấy mọi người kỳ thị, phân biệt đối xử với bệnh nhân này, nhiều đêm anh Chiêu trằn trọc không ngủ chỉ vì những câu hỏi xoáy sâu tận tim gan: Người bệnh sẽ không chết vì bệnh mà sẽ chết vì sự kỳ thị của mọi người, làm gì để giúp họ vượt qua sự mặc cảm... Và rồi anh mạnh dạn tìm cách gần gũi, quan tâm giúp đỡ bệnh nhân này. Những ngày sau đó, khoa Nhiễm ngày càng có thêm nhiều bệnh nhân AIDS mắc các bệnh cơ hội như lao, ghẻ lở... cần nhiều người giúp đỡ nên việc làm của những người như anh Chiêu được khuyến khích.

Anh Chiêu quan niệm, đối với bệnh nhân AIDS còn sống thì cần một bàn tay chăm sóc, đến lúc trút hơi thở cuối cùng thì cần một cỗ quan tài. Nghĩa cử cao đẹp của anh đã làm rung động trái tim cô hàng xóm hiền lành, chị Nguyễn Kim Tuyết, đang làm điều dưỡng ở khoa Nhiễm BVĐK tỉnh. Chị tâm sự: “Thấy anh Chiêu tốt bụng, tuy không họ hàng ruột thịt gì với bệnh nhân mà thương yêu, chăm lo cho bệnh nhân chu đáo, tôi thấy quý, rồi thương ảnh. Tôi nghĩ người dưng mà anh còn thương như vậy, chắc làm vợ anh còn thương nhiều hơn...”. Năm 1997 họ cưới nhau, từ đó anh có thêm một trợ thủ đắc lực trong việc chăm sóc bệnh nhân bất hạnh. Chị làm tại khoa Nhiễm - nơi “đầu sóng, ngọn gió” của bệnh viện tỉnh, nên có ai cần giúp đỡ là chị nhắn anh đến liền.

Từ năm 2002, anh Chiêu che thêm mái nhà, đặt thêm chiếc giường và bắt đầu đem người bệnh về nhà trông nom. Hầu hết bệnh nhân đều là những người bị người thân ruồng bỏ. Anh cho biết: “Những người mắc căn bệnh thế kỷ bị gia đình bỏ bê và cộng đồng kỳ thị thì 10 người đều muốn tự tử đủ 10. Tôi đưa họ về nhà, khơi lại tình cảm bằng chính sự quan tâm chăm sóc, để họ định tâm trở lại, chấp nhận sống chung với bệnh tật và sống có ích”. Tiếng lành đồn xa, nhiều người từ mọi miền đất nước đã tìm đến gặp anh, nhờ anh giúp đỡ. Mái nhà làm thêm 2 giường khi có 2 người bệnh đến với anh. Có người gia đình họ gởi đến, có người anh phải đi tìm mang về!

Thay đổi định kiến bằng sự chân tình

Những ngày đầu, khi hàng xóm biết anh Chiêu đưa bệnh nhân AIDS về nhà họ đều kỳ thị, xa lánh không chỉ với bệnh nhân mà cả với gia đình anh. Sau một thời gian thấy gia đình anh Chiêu chung sống với bệnh nhân AIDS mà không ai bị làm sao thì họ dần thay đổi thái độ. Hiện những người hàng xóm của vợ chồng anh Chiêu rất quan tâm bệnh nhân T. đang sống chung với gia đình anh. Những khi gia đình anh chị đi vắng, có món ngon là họ gọi T. cho ăn. Thậm chí khi có giỗ quảy, họ còn mời T. đến uống vài lon bia. Thấy mọi người quan tâm T., anh Chiêu vui còn hơn cả khi mình được mọi người tôn trọng, thương yêu!

Anh Chiêu còn tự nguyện làm trạm trung chuyển, đưa các bệnh nhân trở về với gia đình hoặc đưa đi điều trị tại các trung tâm dành cho bệnh nhân AIDS. Đây là công việc vất vả, nhưng có những trường hợp, anh không được gia đình người bệnh cảm ơn mà còn nhận lấy sự tủi nhục! Trường hợp Nguyễn T. bệnh rất nặng có nguyện vọng được đưa về đoàn tụ với gia đình ở phường Phú Cát, TP.Huế. Để thỏa mãn ước nguyện của T., anh Chiêu phải bán chiếc xe gắn máy, mượn thêm tiền của vợ, hợp đồng xe cấp cứu giá 11 triệu đồng để đưa T. về với gia đình. Khi đến nơi, em của T. không những không cảm ơn mà còn hỏi: “Anh tôi đi làm bao nhiêu năm nay tài sản của anh tôi đâu hết rồi?”.

Còn trường hợp của Y., anh Chiêu phải dùng số tiền dành dụm mấy tháng trời hơn 3 triệu đồng đưa về Nam Định. Vừa đến nơi, anh đã bị ba Y. mắng chửi: “Mày đưa con tao đi làm gì bao nhiêu năm nay, đến khi nó thân tàn ma dại mày mới đưa nó về?”. Không chỉ chửi, ba Y. còn dùng gậy đánh anh Chiêu gục ngã giữa sân. Chỉ khi công an đến, rồi Y. giải thích, ông ta mới hiểu. Trường hợp này đến 3 ngày sau anh Chiêu vẫn còn khạc ra máu tươi! Những lúc “làm ơn, mắc oán” như vậy, chính chị Tuyết đã động viên giúp anh lấy lại sự cân bằng. Bao năm anh Chiêu ăn cơm nhà lo việc người ta, không làm ra tiền để phụ giúp gia đình, nhưng khi được hỏi là vợ, chị có buồn không thì chị Tuyết nói đơn giản mà triết lý: “Chồng mình làm phước là để tích đức cho con, chứ có chồng làm ra nhiều tiền mà sinh tật nhậu nhẹt, gái gú thì có người vợ nào ham...”.

Bằng tình thương, anh Chiêu đã làm cho nhiều bệnh nhân AIDS bình tâm, trở về với với gia đình, với cuộc đời. Và cũng bằng cái tình của mình, anh đã làm thay đổi thành kiến của thân nhân người bệnh đối với con em họ nói riêng và căn bệnh thế kỷ nói chung. Với những hành động cụ thể của mình, anh đã làm cho họ phải suy nghĩ lại về sự ghẻ lạnh, vô trách nhiệm của mình đối với người thân khi bị bệnh AIDS. Từ đó họ thay đổi cách nghĩ và chăm sóc tốt hơn cho con em mình. Cũng từ thực tế gần 10 năm trực tiếp chăm sóc, tắm rửa cho người bệnh mà không bị lây nhiễm, anh Chiêu đã khiến người khác phải thay đổi cách nghĩ: Bệnh AIDS không dễ lây lan và cũng không quá kinh khủng! Quan trọng hơn là bằng tấm chân tình, anh Chiêu đã thay đổi được định kiến của cộng đồng với bệnh nhân AIDS.

Tính từ khi tiếp cận ca bệnh AIDS đầu tiên đến nay, anh Chiêu đã đưa được 10 bệnh nhân AIDS nặng về quê xa; dung dưỡng, chăm sóc cho khoảng 50 bệnh nhân và đến các bệnh viện chăm lo cho hàng trăm bệnh nhân khác. 

BẢO ANH

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter