Trung Quốc dối trá đến mức “thượng thừa”!

Cập nhật: 02-07-2014 | 00:00:00
Đặt câu hỏi rằng: “Ai là vua làm hàng giả?”, câu trả lời chắc chắn không ai khác ngoài Trung Quốc. Sự giả dối đi liền với gian lận không chỉ thể hiện trong sản xuất hàng giả, hàng nhái mà còn trong các phát ngôn, trong các vấn đề minh bạch, trong số liệu báo cáo kinh tế - xã hội và nhất là trong đối ngoại. Đó đã trở thành thứ văn hóa dối trá. Đặc biệt trong vấn đề biển Đông, Trung Quốc đã thể hiện văn hóa dối trá đến mức “thượng thừa”.

Lộng giả thành chân

Tháng 9-2012, Bộ trưởng Ngoại giao Trung Quốc khi đó là ông Dương Khiết Trì đã nói với Ngoại trưởng Mỹ Hillary Clinton rằng “có nhiều chứng cứ lịch sử và pháp lý chứng minh Trung Quốc có chủ quyền đối với các đảo trong biển Đông và các vùng nước lân cận”. Cái gọi là “chứng cứ lịch sử” mà ông Dương đề cập đã bị các chuyên gia pháp lý quốc tế vạch trần là một sự giả dối, không có cơ sở.

Mohan Malik, giáo sư chuyên về an ninh châu Á tại Trung tâm Nghiên cứu An ninh châu Á - Thái Bình Dương ở Honolulu (Mỹ) viết trên tạp chí Quan hệ Quốc tế (World Affairs Journal) khẳng định: Các tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc ở biển Đông là không hợp pháp. Giáo sư Malik cho rằng, nếu nói về bằng chứng lịch sử thì đó là sự bịa đặt kỳ quặc nhất của Trung Quốc. Trên thực tế, tất cả các bản đồ địa lý của Trung Quốc đều thể hiện cực nam Trung Hoa là ở phía nam đảo Hải Nam. Giáo sư Malik lập luận, nếu nói về chứng tích lịch sử trên các hòn đảo ở biển Đông để khẳng định chủ quyền thì Trung Quốc lại càng thất bại. Cho đến thời nhà Thanh, Trung Quốc vẫn chưa hề biết đến các hòn đảo trong biển Đông.

Căn cứ lịch sử duy nhất mà Trung Quốc có được chính là tấm bản đồ với đường “mười một chấm” do chính quyền Quốc Dân đảng của Tưởng Giới Thạch vẽ ra. Trước việc người Pháp công nhận các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ của An Nam vào cuối thế kỷ XIX, Tưởng Giới Thạch đã vội vàng vạch đường ranh giới cực nam Trung Hoa kéo dài xuống tận phía nam biển Đông, bao gồm luôn rạn ngầm James mà Malaysia tuyên bố chủ quyền. Điều nực cười là Tưởng Giới Thạch và bộ sậu vì chưa bao giờ đặt chân đến rạn ngầm James nên đã nhầm tưởng đó là bãi cát nổi trên mặt nước và gọi đó là “bãi Tăng Mẫu”, xem đó là “lãnh thổ cực nam Trung Quốc”.

Ngày nay, trước những chứng cứ lịch sử và cơ sở pháp lý không thể chối cãi về lãnh thổ của Việt Nam và Philippines, Trung Quốc vẫn ngoan cố ngụy biện, dùng chiêu thức giả dối để đổi trắng thay đen. Trung Quốc tự so mình với các đế quốc thời xa xưa, thời kỳ thế giới chưa có đầy đủ luật pháp để duy trì trật tự.

Vu khống và đơm đặt

Trong tình hình căng thẳng trên biển Đông hiện nay, Trung Quốc luôn luôn lợi dụng tư cách nước lớn, thành viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên hiệp quốc, trâng tráo sử dụng chiến thuật đổi trắng thay đen để lừa dối dư luận thế giới và trong nước. Trên các phương tiện truyền thông Trung Quốc, chính quyền Bắc Kinh luôn rao giảng dối trá rằng biển Đông là của Trung Quốc và các quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa (Trung Quốc gọi là Tây Sa và Nam Sa) là lãnh thổ Trung Quốc. Họ làm đủ mọi cách để người dân Trung Quốc suy nghĩ rằng đó là sự thật. Mọi thông tin trái chiều, thông tin khách quan, sự thật từ bên ngoài, trên các phương tiện truyền thông quốc tế đều bị ém nhẹm.

Trâng tráo hơn, Trung Quốc còn lợi dụng tình hình đất nước Việt Nam chia cắt giai đoạn 1954-1975 để bịa đặt ra chuyện một tập bản đồ năm 1972 và sách giáo khoa lớp 9 năm 1974 của Việt Nam Cộng hòa công nhận hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là lãnh thổ Trung Quốc. Điều này hoàn toàn sai trái, xuyên tạc sự thật, vì chính Trung Quốc đã dùng vũ lực quân sự xâm chiếm Hoàng Sa, vào thời điểm năm 1974 còn nằm trong sự quản lý của Việt Nam Cộng hòa.

Bưng bít đủ điều

Lâu nay, rất nhiều giới trên thế giới, từ học giả, chính trị, ngoại giao cho đến kinh doanh, thương mại đều không tin tưởng vào những gì giới chức cầm quyền ở Trung Quốc công bố. Người ta biết rõ, với tham vọng đánh bóng hình ảnh Trung Hoa trên trường quốc tế, giới chức ở Bắc Kinh luôn luôn tìm đủ mọi cách để “mông má” các số liệu thống kê, sẵn sàng xuyên tạc hoặc kiểm duyệt, ém nhẹm các thông tin sự thật chứa đựng mặt trái tiêu cực không đúng ý đồ tô hồng của Bắc Kinh.

Việc bưng bít và kiểm duyệt, ém nhẹm thông tin diễn ra trên hầu hết các lĩnh vực đời sống kinh tế - xã hội của Trung Quốc. Trong vài năm gần đây, khi tốc độ tăng trưởng kinh tế có dấu hiệu chậm lại, các chuyên gia kinh tế thế giới bắt đầu nhận thấy những dấu hiệu che giấu sự thật về tình trạng tài chính, năng lực hoạt động của các công ty. Từ năm 2012, Bắc Kinh đã ra quy định mới bắt buộc kể từ năm 2017, các chi nhánh của 4 công ty kiểm toán hàng đầu thế giới phải do người Trung Quốc quản lý thì mới được tiếp tục thực hiện công việc kiểm toán cho các công ty Trung Quốc.

Trung Quốc đặc biệt ngại phổ biến thông tin về tình hình an ninh ở hai khu vực tự trị Tây Tạng và Tân Cương, cũng như vụ đàn áp đẫm máu ở Quảng trường Thiên An Môn cách đây đúng 25 năm.

Tân Cương luôn là điểm nóng an ninh của Trung Quốc, với những vụ tấn công khủng bố ngày càng gia tăng. Từ vài năm gần đây, Trung Quốc đặc biệt sử dụng chiêu “chia lửa ra bên ngoài”, tức gây hấn trên biển Đông với Việt Nam và Philippines mỗi khi trong nước có sự cố bất ổn về kinh tế, an ninh, trật tự xã hội nhằm hướng sự chú ý của dư luận vào tình hình biên giới lãnh thổ mà quên đi chuyện bất ổn trong nước.

T.S (tổng hợp)

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter