Sáng tác

Đèn trung thu năm cũ…

Thằng bé Tâm bị mẹ phạt không cho ăn bánh, rước đèn. Nó buồn bã ngồi một góc nhìn hơn chục đứa trẻ còn lại vui đùa. Ui, mẹ là mẹ chung của cả nhà mở trong chùa Báo Ân này mà. Mẹ riêng gì của mình mà buồn… cho mệt!

- Bà hay thiệt, nó chỉ là con dâu hụt của bà, sao bà bán đất giá bằng một nửa cho nó.

Điện thoại reo, bé Hà nói mẹ nghe máy đi.

Sáng sớm thấy chị đăng status (trạng thái) trên facebook cá nhân hình chị cười bên hoa, rất tươi! Thêm vài tấm hình cả gia đình đi du lịch gần đây.

Mùi quê hương lạ lắm

Ta về phố Hội bâng quơ/Sông Hoài từ buổi phất phơ gió chiều/Người đi lẻ bóng cô liêu/Sông về Cửa Đại dập dìu sóng xô.

Hà Nội ta đến rất vội/Hồ Tây thấp thoáng mơ hồ/Phố cổ rêu phong còn đó/Hoa sữa đâu đã vào mùa!

Con chưa cõng mẹ đi chơi/Mẹ ơi! Mẹ đã về trời/Mưa trên thân phận mồ côi/Lòng đau biết mấy tơi bời

Chiều buồn qua chợ Thủ/Nhặt vui với hoa dầu/Ví dầu ta còn trẻ/Nghịch hoa dầu bay bay…

Ba mươi năm là người của phố/Giọng của quê vứt bỏ đâu rồi?/Nhưng không thể quên mùi khói rạ/Chiều mưa mẹ giặt áo cho cha

Anh thức cùng chợ Thủ và em/ Lặng nghe phố nghiêng mình soi bóng nước/ Thuở tiền nhân từ hàng trăm năm trước/ Đặt tên làng, tên con nước của sông

Như những người già khỏe mạnh, thành đạt khác, ông Tùng tự tin với phong thái của mình. Dáng ông phong trần, da hồng hào với mái tóc bồng bềnh bạc quá nửa, đen lơ thơ.

Tôi thường ghét nhân vật nữ chính khi coi phim, đọc truyện. Đó là những nàng èo uột, cứng đơ cảm xúc và luôn được nhiều anh chàng đem lòng yêu.

Quay lên trên free html hit counter