Sáng tác

Đèn trung thu năm cũ…

Thằng bé Tâm bị mẹ phạt không cho ăn bánh, rước đèn. Nó buồn bã ngồi một góc nhìn hơn chục đứa trẻ còn lại vui đùa. Ui, mẹ là mẹ chung của cả nhà mở trong chùa Báo Ân này mà. Mẹ riêng gì của mình mà buồn… cho mệt!

Hễ đi đâu anh nói

Cũng một tháng nay rồi, ông bà Bá trông ngắn trông dài mà cô Mẫn - con gái ông bà vẫn chưa về thăm nhà. “Chẳng biết nó có đau ốm gì không?”, bà Bá thấp thỏm.

Quán cơm tấm bún thịt nướng ven đường. Một chú nướng thịt. Một cô lấy cơm, bún. Một em gái tay xắt rau thoăn thoắt.

Mẹ mất sớm, con trai ở với cha.

Nhiều cô gái là niềm tự hào của người thân và họ cũng gánh trọng trách cho cả nhà! “Gánh” đến mức, họ hy sinh luôn cả hạnh phúc riêng tư của mình để lo cho cha mẹ, cho đàn em. Chị là một người như vậy!

Cuộc mưu sinh quá bận rộn khiến ta đôi khi trở nên cau có không chủ đích. Hoặc có khi gương mặt mình thật nặng nề bởi bao ý nghĩ trong đầu mà chúng ta không để ý, chỉ người ngoài mới thấy.

Nhiều lần tôi thấy bà ấy được một thanh niên đưa đến bệnh viện. Những bệnh nhân điều trị vật lý trị liệu thường vẫn tự đi đứng được nên đa phần người thân đưa tới cổng bệnh viện rồi về.

Câu chuyện tình tôi kỳ này xin được viết về một cặp đôi ở Tỉnh hội người mù. Bởi, người sáng mắt, xây dựng gia đình đầm ấm đã khó, đã chông chênh, vậy mà với họ...

Tưởng là chuyện yêu đương, nhung nhớ chỉ dành cho cánh… nữ nhi thường tình. Thế nhưng khi tôi chứng kiến anh rưng rưng nhớ về người yêu cũ, tôi “thay đổi chính kiến” ngay và luôn!

Được- mất, hơn- thua trong tình yêu, không đong đếm được. Có khi được mà… mất! Có khi tưởng thắng mà thua! Sống được với người mình thương thì còn gì bằng.

Thường thì trong các chiếu thơ rượu, mấy anh mấy chú hay kể chuyện tình yêu, tình báo. Háo hức lắm, hồ hởi lắm, kiểu “quân ta hạ mấy đồn, bắn được mấy tên địch”.

Quay lên trên free html hit counter