Sáng tác

Đèn trung thu năm cũ…

Thằng bé Tâm bị mẹ phạt không cho ăn bánh, rước đèn. Nó buồn bã ngồi một góc nhìn hơn chục đứa trẻ còn lại vui đùa. Ui, mẹ là mẹ chung của cả nhà mở trong chùa Báo Ân này mà. Mẹ riêng gì của mình mà buồn… cho mệt!

Mai mày về với người yêu trong tay / Hãy hôn dùm tao những nụ hôn đời lính / Hãy nói dùm tao trong phút giây trầm tĩnh / Rằng: cảm ơn nàng đã yêu lính biên cương (Gửi bạn bè làm xong nghĩa vụ, Phạm Sỹ Sáu)  Mai mày về bình yên trong giấc ngủ / Có nhớ bạn bè biên giới ướt sương đêm / Có nhớ tụi tao khao khát hôn lên mái tóc mềm / Của con gái một thời thương nhớ nhất...

Nơi này còn một câu chuyện vui chưa hết / tiếng cười chưa dứt / đêm chưa về sáng... / Nơi này còn cần một người để lau nước mắt / cần một tiếng thở dài đồng cảm / cần một cái lay vai thức tỉnh... (Ở lại đi, Nguyễn Phong Việt)

Sáng nay anh đứng trên hè phố / Ngoan ngoãn và lòng như nắng mai / Sáng nay thèm thuốc mà không đốt / Khói thuốc cổng trường - không được bay... (Mùa thu, hoa cúc, cổng trường - Đỗ Trung Quân)

Kỷ niệm 55 năm Ngày mở đường Trường Sơn và 124 năm Ngày sinh Chủ tịch Hồ Chí Minh 19-5, sáng qua (19-5) TX.Thuận An tổ chức liên hoan biểu diễn thơ ca năm 2014.

Mang khối lương tâm chạm với đời

Một buổi sáng mát mẻ và đầy sảng khoái, tôi thức dậy lúc bốn giờ, chuẩn bị và ra cổng chạy bộ. Tôi muốn ra khoảng đất ngoài cánh đồng làng để ngắm mặt trời mọc và tìm cho mình một bức ảnh ưng ý về bình minh để viết bài như đã hứa với người bạn, bởi lúc trước tôi đã có bài viết về mặt trời lặn. Thật tiếc, hôm ấy tôi không thể nhìn thấy mặt trời, mây quá dày đã che mất mặt trời của tôi nhưng những ánh hào quang của mặt trời vẫn chiếu rọi khắp nơi. Khi ấy tôi mới biết mặt trời đã mọc.

Một lần du lịch về miền Tây, những chú chim se sẻ ở thành thị gặp được các bạn se sẻ ở quê gần sông nước tâm sự không hết chuyện.

Cuối tuần là những ngày cảm xúc trôi nhẹ nhàng, êm đềm. Cảm giác uống cà phê cùng bạn học, xả stress quả là thú vị. Tớ chợt nghe lòng rộn ràng, hạnh phúc của mối tình đầu còn dang dở. Đã lâu, lâu lắm rồi, từ cái ngày tớ quyết định chia tay anh, tớ đã không còn có những cảm xúc thân thương ấy. Hôm nay, chúng tớ tình cờ gặp lại, ngồi gần nhau và cùng thưởng thức ly cà phê dịu ngọt của ngày nào. Khoảng cách giữa hai chúng tớ chỉ là gang tấc nhưng sao mà xa quá đỗi. Năm năm rồi phải không anh? - Tớ ấp úng. Thời gian trôi đi nhanh quá, ngày ấy tớ cứ nghĩ rằng tình yêu của mình sẽ mãi mãi không rời xa, mãi mãi bên nhau và mơ tới một thế giới chỉ có thiên đường tình yêu và quả ngọt.

Trên sóng radio tối nay như đưa hồn tôi ra đảo Trường Sa bởi ca khúc “Không xa đâu Trường Sa ơi” của nhạc sĩ Hình Phước Long. Trong tiếng nhạc du dương sóng vỗ, hòa vào giọng ca dịu dàng của ca sĩ Thanh Thúy, tôi đã gặp được một “...đôi mắt biên cương, vẫn sáng long lanh giữa sóng cuồng bão dập...” và thấy “...anh đang sừng sững kiên trung giữa pháo đài giữ đảo...” - dù chưa một lần được ra thăm biển Trường Sa. Trong cái gió rát buốt, cái nắng gay gắt của biển xanh mặn mà, đôi mắt ấy vẫn sáng trên biển dài để ngày đêm canh giữ vùng biển biên cương - vùng biển của quê hương.

Trong phòng điều trị khoa chấn thương sọ não của bệnh viện, một thanh niên trẻ gương mặt đen sạm, quát tháo mọi người. Không ai biết anh ta nói về điều gì, người bạn gái của anh ngồi cạnh bên buồn bã nhìn. Chị bật khóc rồi nói, sự việc nông nổi này khi anh không nghe lời khuyên của chị giao du với những thanh niên thích chơi hơn thích làm. Anh bị tai nạn giao thông cũng vì tham gia đua xe. Điều trị ở bệnh viện, cái đau do thương tích gây ra, nó hành hạ anh mỗi ngày, anh không còn nhận ra một người thân quen nào cả. Và giờ anh nằm đó trong sự đớn đau tinh thần của gia đình, người thân.

Những cơn mưa đầu mùa đã bắt đầu kéo về. Mưa, không lạnh, nóng ẩm và khó chịu. Tôi chợt nhớ lại ký ức trong chiều mưa với những cung bậc cảm xúc trong lành, hạnh phúc, cô đơn và sảng khoái trong mưa. Có những hôm tôi đạp xe dưới mưa, người ướt sũng nhưng thấy vui vui vì cảm nhận được những hạt mưa của thiên nhiên, trời đất đang thẩm thấu vào cơ thể mình. Tôi thích những giọt mưa li ti, nhè nhẹ rơi xuống vuốt ve đôi má hồng của người con gái giữa cái nắng chiều thu. Hay có thể là những hôm trời đổ mưa rào, giọt mưa trĩu nặng, quất mạnh vào mặt tôi lạnh rát. Cảm giác tê tê đến gai người, tôi ngửa mặt lên đón nhận trận đòn của thiên nhiên ban tặng. Mưa, tôi lại nhớ đến chiều mưa trong khung cửa sổ cùng những người bạn học ngắm mưa rơi. Chúng tôi lấy lý do không có áo mưa về để ngồi cùng nhau chia sẻ cảm xúc của cuộc sống, những lý do nói cho có.

Sóng vẫn xô - biển vẫn xanh

Quay lên trên free html hit counter