Viết về mẹ chồng nhân Ngày của mẹ (8-5)

Cập nhật: 06-05-2011 | 00:00:00

(BDO) Lần đầu ra mắt mẹ chồng tương lai, tôi đã cảm thấy mẹ chồng là người rất khó tính khi mẹ dặn “khéo” một số điều cần lưu ý trong ứng xử trong gia đình. Lúc đó, tôi bắt đầu lo cho cuộc sống sau này của mình ở gia đình chồng. Và những ngày “chiến đấu” theo suy nghĩ của tôi cũng bắt đầu.

Là người thích sự tự do nhưng kể từng khi về sống với mẹ chồng, tôi phải từ bỏ nhiều sở thích của mình: Không mở nhạc lớn, luôn dọn dẹp đồ vật ngăn nắp, hạn chế tụ tập bạn bè, ăn mặc, đi đứng phải đúng mực, mỗi cuối tuần phải cùng mẹ chồng nấu ăn cho cả gia đình… Không chỉ vậy, mỗi ngày phải về đúng bữa, buổi tối phải xem ti vi cùng gia đình…

Để thoát khỏi cuộc sống đầy nguyên tắc của mẹ chồng, tôi nhiều lần “dụ” chồng nhanh chóng ra riêng nhưng ngay khi chồng tôi hơi siêu lòng thì gặp ngay sự phản đối của mẹ chồng với ngàn lý do “hết sức tình cảm”, nào là: Mẹ sợ các con sẽ vất vả lo việc nhà, ăn uống không điều độ khi ở riêng, rồi sao này có con thì có mẹ trông, các con khó tập trung cho công việc, các con đi làm suốt, ai coi sóc nhà cửa dùm… Thế là, cuộc cách mạng của tôi thất bại, mủi lòng trước sự an ủi của chồng, tôi bắt đầu dần thích ứng với cuộc sống chung với mẹ chồng.

Không ngờ, sau một thời gian chấp hành nghiêm túc những nguyên tắc của mẹ chồng, nhiều người, nhất là mẹ ruột tôi phải bất ngờ trước sự thay đổi của tôi, tôi trở thành đầu bếp chính những khi gia đình tôi có tiệc, biết quan tâm, chia sẻ khi người thân trong dòng họ gặp nạn… Thật lòng, tôi cũng cảm nhận được sự thay đổi của bản thân mình, tôi khám phá ra cuộc sống gia đình rất thú vị, tôi vẫn có thể duy trì những sở thích của mình, vẫn gặp gỡ bạn bè nhưng có sắp xếp thời gian hợp lý, vợ chồng ít cãi nhau hơn vì những khi xảy ra chuyện đều có mẹ phân xử, được mẹ chăm sóc từng bữa ăn đầy dinh dưỡng, lại đúng bữa, chúng tôi có sức khỏe để tập trung vào công việc hơn…

Càng gần gũi mẹ chồng, tôi càng cảm phục sự hy sinh của mẹ cho gia đình, mẹ đã chấp nhận hy sinh sự nghiệp của riêng mình để nghỉ ở nhà chăm sóc mẹ chồng để ba chồng tôi an tâm phát triển sự nghiệp; những thức ăn ngon, bổ dưỡng, mẹ đều dành phần cho chồng, con; dù những khi đau ốm, mệt mỏi, mẹ cùng luôn vui vẻ; ai trong gia đình bệnh, mẹ cũng giành phần chăm sóc; mẹ còn là “chị Thanh Tâm” không chỉ của gia đình tôi mà còn của cả xóm tôi nữa. Mỗi lần anh em tôi muốn mẹ đi du lịch, mẹ điều thoái thác với lý do không đi tàu, xe được, không thích du lịch… nhưng lý do chính vẫn là sợ tốn kém và gia đình không ai chăm sóc; còn định sắm sửa cái gì cho mẹ thì mẹ đều bảo không cần, khi nào cần mẹ sẽ bảo. Nhưng từng ngày về sống với mẹ, tôi chưa bao giờ thấy mẹ nói mình cần cái gì, nên anh em tôi bảo nhau là thấy mẹ thiếu cái gì thì cứ mua, đừng hỏi mẹ làm gì và thường trách yêu mẹ rằng “sao mẹ cứ biết cho mà không chịu nhận bao giờ”…

Không biết tự bao giờ, mẹ trở nên gắn bó với tôi, những chuyến đi công tác trở về, người tôi muốn gặp nhất là mẹ để kể cho mẹ nghe về chuyến đi, để được ăn những món ăn của mẹ, để được tắm “nước xông” của mẹ cho khỏe… Nhiều người cứ nói tôi và mẹ ngày càng giống mẹ và con gái chứ không phải mẹ chồng - nàng dâu. Đến lúc này, tôi cảm thấy mình thật may mắn khi được làm dâu của mẹ. Thế nên, “Ngày của mẹ” hằng năm, tôi luôn dành những món quà và nụ hôn cho cả hai người mẹ của mình, tất nhiên là không thể thiếu câu nói “con yêu mẹ lắm”.

Nhã Thy (TP.HCM)

Chia sẻ bài viết

LƯU Ý: BDO sẽ biên tập ý kiến của bạn đọc trước khi xuất bản. BDO hoan nghênh những ý kiến khách quan, có tính xây dựng và có quyền không sử dụng những ý kiến cực đoan không phù hợp. Vui lòng gõ tiếng việt có dấu, cám ơn sự đóng góp của bạn đọc.

Gửi file đính kèm không quá 10MB Đính kèm File
Quay lên trên free html hit counter